Chương 22: (Vô Đề)

Người cạnh ghế dài dần nhiều lên, Dụ Duy Giang như động vật bị người vây xem, xung quanh anh người là người. Họ có người lấy điện thoại chụp ảnh, có người cúi xuống hỏi nhỏ anh "Sao vậy?"

Dụ Duy Giang lần đầu trải nghiệm cảm giác được người hâm mộ vây quanh. Nếu là bình thường hẳn anh sẽ thấy có chút vui vẻ nhưng lúc này anh mang men say trong người nên chỉ thấy nhiều người vây quanh thế này thật ngột ngạt.

Anh càng lúc càng cáu kỉnh.

Dụ Duy Giang cúi đầu chẳng nói một lời, định chờ thêm một chút, chờ Thời Dẫn đi về hướng Nam.

Anh bỏ hết thể diện và lòng kiêu hãnh của mình.

Ánh flash lóe lên xung quanh, tiếng người chuyện trò quanh quẩn bên tai. Anh nghĩ, không biết sự nhếch nhác xấu xí này của mình liệu có bị lan truyền trên mạng không nhỉ.

Dụ Duy Giang rất may mắn, Thời Dẫn đang đi về phía nam.

"Ê cậu đi đâu đấy?" Bạn cùng phòng Thời Dẫn đuổi theo sau cậu, "Tàu điện ngầm bên kia đường cơ mà."

Thời Dẫn cúi đầu nhìn điện thoại, bước chân lại nhanh hơn: "Hình như Dụ Duy Giang ở gần đây, tớ phải qua xem thử."

"Sao cơ? Dụ Duy Giang á?" Bạn cùng phòng tới gần nhìn điện thoại cậu.

Trong nhóm người hâm mộ của Dụ Duy Giang có người gửi ảnh tới, bảo là mình vừa vô tình gặp được chính chủ ở ven đường. Hầu hết thời gian người trong ảnh đều cúi đầu, chỉ có một tấm đầu tiên là anh ngẩng đầu, bóng tối lờ mờ, rất khó nhìn được biểu cảm của anh, chỉ thấy được ánh mắt mơ màng.

Thời Dẫn dựa theo công trình phía sau trong bức ảnh tìm được vị trí cụ thể. Cậu đi về phía nam như kỳ vọng trong lòng Dụ Duy Giang.

Bạn cùng phòng không đuổi kịp cậu, kem trong tay bị gió thổi chảy cả vào kẽ tay.

Dụ Duy Giang không muốn đợi Thời Dẫn thêm nữa. Anh lấy điện thoại trong túi ra, căng mắt tìm wechat của Hình Kiêu.

"Làm ơn tránh đường một chút, cảm ơn."

Giọng nói quen thuộc khiến Dụ Duy Giang ngẩng lên, đèn flash lại lóe, giọng nói kia trở nên khó chịu: "Xin đừng bật flash."

Thời Dẫn đẩy dòng người ra, cúi xuống trước mặt Dụ Duy Giang, khẽ gọi: "Thầy Dụ?"

Dụ Duy Giang khàn giọng đáp "Ừ" một tiếng.

Thời Dẫn quay người chắn cho Dụ Duy Giang, giải tán mọi người, trong lời nói như đang bảo mình là trợ lý của anh, mong mọi người để cho người nổi tiếng có không gian riêng tư.

Dụ Duy Giang cảm thấy Thời Dẫn tuyên bố cậu là trợ lý của anh rất thiếu thuyết phục. Bởi vì trợ lý của anh sẽ không đeo băng đô tai gấu nhông nhông trên đường.

Chắc là Thời Dẫn vừa rời khỏi công viên giải trí nên trên đầu vẫn đang mọc hai chiếc tai gấu lông xù màu nâu, hẳn là đồ chơi mới mua trong công viên ra.

Hơi trẻ con nhưng đáng yêu.

Dụ Duy Giang vẫn còn váng đầu, cứ chăm chú nhìn tai gấu trên đầu Thời Dẫn, tầm nhìn toàn là bóng chồng, như thấy được tận 4 cái tai. Anh nhắm hai mắt lại, lười biếng dựa vào ghế dài.

"Trời ơi…" Bạn cùng phòng cuối cùng cũng ăn xong que kem, "Đây là Dụ Duy Giang thật à?"

Thời Dẫn ừ. Bạn cùng phòng lập tức sán lại chỗ cậu nói nhỏ: "Người thật đẹp trai thế, đúng là người nổi tiếng có khác."

Bạn cùng phòng hỏi Thời Dẫn phải làm sao bây giờ. Thời Dẫn bảo bạn về trường trước đi, cậu sẽ liên lạc với trợ lý của Dụ Duy Giang.

Bốn phía cuối cùng cũng bình yên trở lại. Các loại mùi của người qua đường dần tan đi, giờ Thời Dẫn mới ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người Dụ Duy Giang.

Sườn mặt Dụ Duy Giang hơi đỏ, chắc là say rồi, nhưng rất yên tĩnh.

"Thầy Dụ?" Thời Dẫn nhỏ giọng gọi anh.

Dụ Duy Giang mơ màng mở mắt, quay sang nhìn cậu. Thời Dẫn ngồi xuống cạnh Dụ Duy Giang, trên đầu vẫn đeo băng đô tai gấu, vùng mày khẽ nhăn, trông hơi buồn cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!