Chương 20: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dụ Duy Giang đang chơi trò "thả mồi câu cá" với Thời Dẫn.

Giờ này Thời Dẫn vẫn đang đi học, tầm mắt thoáng qua màn hình điện thoại vừa sáng lên.

Y: CP Dụ Duy Giang và Lương Tử Hưng đẹp đôi ghê nhỉ.

Cậu ngẩn ra, nhất thời còn tưởng là thông báo đề xuất của weibo. Sau mới nhớ ra "y" này là Người dùng 0115930613 mà cậu mới thêm wechat không lâu.

Thời Dẫn đáp lại ba dấu hỏi trong kinh ngạc.

Tổ trưởng Tổ pha trò: ???

Dụ Duy Giang cảm thấy cách Thời Dẫn chọn tên trên mạng lạ lắm.

Lát sau, Tổ trưởng Tổ pha trò lại gửi tin nhắn tới.

Tổ trưởng Tổ pha trò: Người anh em, cậu… là hủ nam?

Dụ Duy Giang vẫn đang trong cuộc họp nên bỏ điện thoại sang một bên không nhắn lại nữa.

Kết quả cuối cùng của cuộc họp là Dụ Duy Giang từ chối ghép CP với Lương Tử Hưng, ngay cả chương trình thực tế công ty chọn riêng cho hai người bọn họ cũng bị từ chối. Sắc mặt bên kế hoạch khi ra khỏi phòng họp vô cùng khó nhìn.

Kỳ thực hai năm qua tuy Dụ Duy Giang không có tài nguyên gì gọi là tốt nhưng chỉ bằng gương mặt của anh thôi thì thỉnh thoảng vẫn có thể nhận được vài lời mời của các chương trình giải trí. Tuy đều là mấy chương trình hạng ba vô danh nhưng tất cả đều bị Dụ Duy Giang từ chối, không có ngoại lệ. Anh chưa bao giờ tham gia một chương trình giải trí nào.

Cho nên Hình Kiêu không quá bất ngờ việc Dụ Duy Giang từ chối tham gia chương trình kia cùng Lương Tử Hưng.

Thế nhưng cậu thật sự bất ngờ khi thấy Dụ Duy Giang dứt khoát từ chối ghép CP với Lương Tử Hưng, không chừa lại bất cứ một tia hy vọng nào cho bên kế hoạch làm cậu trở tay không kịp, hoàn toàn không biết xử trí tình huống vừa rồi ra sao.

Dụ Duy Giang vừa nãy từ chối rất dứt khoát, lý lẽ căn cứ rành rành.

"Hợp đồng tôi kí đã quy định rất rõ, sau khi kí hợp đồng với công ty, tôi có quyền từ chối bất kì chương trình giải trí nào từ phía công ty đưa ra. Trên hợp đồng cũng không nói tôi phải tuân theo bất kì sắp xếp nào của công ty."

Dụ Duy Giang lạnh nhạt nhìn sang bên kế hoạch, "Hành vi của tôi không cấu thành vi phạm hợp đồng."

Mặt bên kế hoạch xanh đen lại rồi.

"Giám đốc Lưu không tin có thể lấy hợp đồng của tôi ra xem lại, mọi điều khoản đều đã viết rất rõ ràng."

Hai năm trước lúc Dụ Duy Giang vừa ra mắt, anh là miếng bánh thơm ngon được bao công ty giải trí lớn tranh giành, công ty được anh chọn thì nhất định phải chấp nhận được yêu cầu của anh.

Trước khi Dụ Duy Giang làm diễn viên, thứ anh đọc nhiều nhất là hợp đồng, công ty muốn lợi dụng sơ hở của anh là điều không thể.

Hai năm trôi qua, hợp đồng chưa tới hạn, nội dung hợp đồng vẫn còn nguyên hiệu lực. Kể cả không nổi tiếng thì anh vẫn được hưởng quyền lợi hợp pháp.

"Anh Dụ, anh làm vậy làm gì trời," Hình Kiêu tuyệt vọng khóc thét trong lòng, nhớ lại dáng vẻ đập tài liệu bỏ ra ngoài của bên kế hoạch, cậu lại tá hỏa, "Kiếm chút lời lãi CP có phải chuyện khủng khiếp gì lắm đâu, anh xem mấy bộ phim đam mỹ cải biên kìa ghép CP nổi rần rần đó thôi? Anh xem anh lại nữa rồi, mà đã vậy, bên Lương Tử Hưng còn đồng ý luôn rồi cơ, chuyện này có gì không tốt đâu, một mũi tên trúng hai đích mà có phải bảo anh với cậu ta thật sự thế này thế kia đâu."

Dụ Duy Giang chẳng tỏ vẻ gì trên mặt, đi phía trước Hình Kiêu, rảo nhanh như gió. Chân anh dài, Hình Kiêu phải tăng tốc gần như chạy mới đuổi kịp anh.

Dụ Duy Giang vẫn không hé một lời. Chắc là anh đang giận lắm, Hình Kiêu biết lúc anh giận sẽ có trạng thái thế nào.

"Mà anh đang bực chuyện gì?" Hình Kiêu cũng giận, lắm lúc Dụ Duy Giang khó chiều điên lên được, cậu cảm giác mình không phải quản lý diễn viên tuyến mười tám mà là quản lý một vị chủ tịch xấu tính hay xoi mói nào đó cơ.

Xe đậu bên dưới công ty, Dụ Duy Giang mở cửa xe đi vào, Hình Kiêu đi ngay phía sau, ngồi xuống bên cạnh nhìn anh chằm chằm.

"Anh muốn giẫm vào vết xe đổ năm đó đấy à? Anh lại muốn công ty gạt anh ra ngoài? Dụ Duy Giang, anh tốn công tốn sức thế để làm gì? Cứng đầu thế để làm gì? Em bị anh làm tức chết rồi, anh xem em mấy tháng nay dẫn theo anh rụng bao nhiêu tóc rồi, đường chân tóc cao lên bao nhiêu rồi, mịa nó, sớm muộn gì em cũng chết trẻ cho xem!"

Hình Kiêu nói nhiều như súng liên thanh phụt một thôi một hồi, nói đến khó thở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!