Vì sự cố bất ngờ xảy ra mà hoạt động tuyên truyền phải huỷ bỏ ngay tại chỗ. Là người liên quan trực tiếp trong vụ việc, Dụ Duy Giang và gã đàn ông gây án đều được đưa tới bệnh viện điều trị, còn Thời Dẫn thì bị cảnh sát dẫn về đồn.
Tuy hành vi của Thời Dẫn thuộc về loại hành vi thấy chuyện bất bình chẳng tha nhưng dù sao cùng dùng máy ảnh đập người ta đến bất tỉnh, tính chất đã thành vô tình gây thương tích nghiêm trọng, cần phải về đồn khai báo.
Nguyên Dập gấp muốn chết, vội lái xe tới đồn công an. Thời Dẫn bị cảnh sát phụ trách dẫn vào phòng thẩm vấn để thẩm vấn. Nguyên Dập chỉ có thể ngồi ngoài sảnh lo lắng chờ đợi.
Điện thoại, máy ảnh và tất cả vật phẩm trên người Thời Dẫn đều bị cảnh sát hỗ trợ bên ngoài thu lại cất giữ trước khi vào phòng thẩm vấn. Quy trình thẩm vấn vừa phức tạp vừa rắc rối. Cho dù Thời Dẫn hăng hái làm việc nghĩa, đứng về phía công lý nhưng với hành vi trái pháp luật thì cậu vẫn phải chịu trói buộc của luật pháp.
Không biết có phải đồn công an mới chuyển địa điểm hay không mà khu vực xử lý vụ án nằm dưới tầng hầm một, trong không gian kín quanh quẩn mùi formaldehyde như có như không. Thời Dẫn chật vật ngồi trong phòng thẩm vấn, trong mũi quanh quẩn mùi khó chịu. Cậu thấy chóng mặt, cổ họng hơi ngứa ngáy.
Cảnh sát phụ trách tỏ thái độ rất nhẹ nhàng, biết Thời Dẫn là người làm việc nghĩa nên chỉ theo quy trình hỏi thăm tình hình xảy ra lúc đó chứ không dùng ngôn từ sắc bén như khi thẩm vấn tội phạm bình thường.
Cổ họng Thời Dẫn thắt lại, lúc nói chuyện giọng khàn đặc, còn ho khan. Cảnh sát phụ trách bảo cảnh sát hỗ trợ rót cho cậu cốc nước ấm.
Thời Dẫn lần lượt trả lời từng câu hỏi của chú cảnh sát. Mãi cậu mới bình tĩnh lại sau biến cố vừa rồi, đáy lòng thầm cười khổ, cả đời lần đầu được ngồi xe cảnh sát về đồn công an, nếu để mẹ cậu biết chuyện này không biết cô Chu sẽ có biểu cảm gì.
Cậu cũng nghĩ tới Dụ Duy Giang, không biết vết thương của thầy Dụ thế nào rồi.
Dụ Duy Giang được Hình Kiêu lái xe đưa tới bệnh viện. Vết thương của anh không nặng nhưng có phần sâu. Con dao gọt hoa quả đó quả thật rất sắc, gã đàn ông điên cuồng kia còn dùng lực rất mạnh. Ban đầu Hình Kiêu cứ nghĩ chỉ băng bó đơn giản thôi ai ngờ lại phải khâu.
Tình hình vừa nãy hỗn loạn như vậy, tay áo Dụ Duy Giang còn đầy vết máu mà trung tâm sự chú ý của phần lớn người tại hiện trường vẫn là Lương Tử Hưng. Cậu thấy dòng người đông đúc, thấy những bước chân hỗn loạn, thấy ánh mắt săn sóc của mọi người đều tập trung vào người không bị thương chút nào kia.
Cậu thấy bất bình, rồi chợt trông thấy Thời Dẫn thất tha thất thểu, đang chạy về phía Dụ Duy Giang.
Dụ Duy Giang ở phòng cấp cứu khâu lại vết thương. Bác sĩ gây tê cục bộ cho anh nên chỗ vết thương của anh không cảm nhận được gì.
Chiếc khăn quàng cổ màu xám Thời Dẫn quấn quanh tay anh lặng lẽ nằm trên bàn, phía trên lốm đốm vệt máu, đã khô lại, màu cũng đã sậm, không còn nhìn mà hãi như trước nữa.
Bác sĩ dặn dò: "Đừng để vết thương dính nước, mấy hôm tới cẩn thận một chút, cố gắng đừng vận động mạnh cánh tay này quá."
Dụ Duy Giang ừ một tiếng.
Hình Kiêu thấy Dụ Duy Giang ra khỏi phòng cấp cứu bèn chạy ngay tới, "Sao rồi? Bác sĩ, vết thương của anh ấy nghiêm trọng không? Vết thương có để lại sẹo không?"
"Bình thường sẽ để lại một chút dấu vết, lúc hồi phục để ý một chút là được, sẽ không quá rõ ràng đâu."
Nói chung là vẫn để lại sẹo, tâm trạng Hình Kiêu thoáng cái trở nên nặng nề. May mà Dụ Duy Giang bị thương ở tay không phải trên mặt, nếu không chắc cậu nhảy sông quá.
"Anh Dụ, em nói câu không dễ nghe, đáng ra anh nên mặc kệ cậu ta."
"Lúc đó là phản xạ tự nhiên." Dụ Duy Giang đáp.
Hoạt động tuyên truyền phát sinh sự cố ngoài ý muốn lớn như vậy mà trên mạng không có bất cứ tin tức nào. Hình Kiêu mới vừa lướt xem top tìm kiếm mấy lần, không thấy bất kì một tin tức nào về hoạt động tuyên truyền ngày hôm nay.
Dụ Duy Giang siết khăn quàng của Thời Dẫn trong tay, môi hơi tái. Anh bảo Hình Kiêu lái xe, "Tới đồn công an."
"Anh đi nghỉ một lát đi, cảnh sát chưa gọi anh đâu. Đi sau cũng được."
"Anh tìm cậu ấy." Dụ Duy Giang nói.
Hình Kiêu hiểu ra: "Em biết rồi!"
"Cậu đi trước mua giúp anh ít socola."
"Được, anh đợi đây nhé."
Dụ Duy Giang hơi váng đầu, lúc đi hai chân vô lực. Anh vịn ghế ngồi xuống, muốn nghỉ ngơi chốc lát.
"Anh Duy Giang." Bên tai truyền tới giọng nói quen thuộc. Dụ Duy Giang ngẩng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!