Chương 12: (Vô Đề)

Có vẻ Thời Dẫn xui, cậu và Dụ Duy Giang vừa vào thang máy đã gặp Phó Lâm. Dụ Duy Giang đeo khẩu trang đội mũ, chỉ hở mỗi đôi mắt nhưng nhìn cả cái khách sạn này, người có thân hình cao lớn như thế ngoài anh ra chẳng còn ai khác.

Phó Lâm liếc một cái đã nhận ra Dụ Duy Giang, thấy bên cạnh anh là Thời Dẫn lại càng kinh ngạc: "Thời…"

Phó Lâm bỗng khựng lại bởi vì quản lý bên cạnh đã lặng lẽ huých tay cô. Phó Lâm lúng túng đằng hắng một tiếng, chuyển hướng nhìn sang Dụ Duy Giang, lên tiếng chào hỏi: "Anh Duy Giang đi đâu đó, mặc kín thế này."

"Có chút việc." Dụ Duy Giang đáp.

Thời Dẫn rất biết ý, Phó Lâm né tránh sự tồn tại của cậu, cậu cũng coi như không biết cô.

Phó Lâm mấy lần muốn nói lại thôi, ánh mắt vẫn luôn quanh quẩn trên người Thời Dẫn. Hàng mày thanh tú nhíu chặt, trong lòng không thoải mái lắm. Lúc trong thang máy chỉ còn cô và quản lý, quản lý mới bảo: "Chú ý thân phận của em bây giờ."

Phó Lâm khẽ vâng một tiếng.

Từ Tinh liếc cô: "Cậu tóc vàng kia là người lần trước đúng không? Chị có hỏi số điện thoại cậu ta."

"Ừm."

"Điện thoại không liên lạc được, giả à?"

"… Là mã sinh viên của cậu ấy."

"Cái…" Từ Tinh quay phắt đầu lại, giận đến nỗi mặt hơi đỏ lên, "Cậu ta có ý gì?"

Phó Lâm không hé răng.

Từ Tinh vuốt tóc, cân bằng lại cảm xúc, hỏi: "Là người yêu em à."

"Không phải, là người yêu cũ."

"Bất kể là người yêu hiện tại hay người yêu cũ, chị chỉ muốn nói cho em, Lâm Lâm, nhớ rõ bây giờ em là ai và bây giờ em nên làm gì. Chị không hạn chế em yêu đương nhưng chị mong em có thể phân rõ nặng nhẹ."

"Em biết."

Từ Tinh tức giận mở điện thoại ra, vẫn không muốn buông tha miếng bánh thơm ngon mang tên Thời Dẫn, "Em có số điện thoại cậu ta đúng không, đưa chị."

"Chị Tinh." Phó Lâm nhắc nhở thiện chí, "Chị đừng tốn công, chị không ký với cậu ấy được đâu, em có cho chị số cũng không dùng được. Nhà cậu ấy có điều kiện, không thiếu tiền."

"Không hẳn, bây giờ có không ít nhà giàu thế hệ hai muốn vào giới giải trí."

"Trông cậu ấy thế kia, nếu muốn vào giới giải trí đã sớm vào rồi."

Từ Tinh cầm điện thoại tự hỏi giây lát, cảm thấy Phó Lâm nói cũng không phải không có lý, "Thôi vậy." Chị cất điện thoại đi, "Dù sao mình cứ tự lo chuyện mình trước đã."

Thời Dẫn cảm giác lúc này mình đã đạt đến đỉnh cao của đời người.

Ấy vậy mà cậu được ngồi trong xe của Dụ Duy Giang. Nếu không phải cảm thấy bất lịch sự thì cậu thật sự rất muốn chụp một trăm tám mươi bức ảnh với Dụ Duy Giang rồi gửi cho Nguyên Dập để y ghen tị chơi.

Dụ Duy Giang tháo khẩu trang xuống, sườn mặt lộ ra hoàn toàn. Đường nét ngũ quan của anh rất lập thể, nhìn từ góc độ này, hàng mi của anh vừa dài vừa dày.

"Sau này đừng tuỳ tiện đi." Dụ Duy Giang nhìn thẳng phía trước, "Có người hẹn cậu là cậu đi, ngay cả người ta là người tốt hay người xấu cũng không tìm hiểu trước."

"Em gọi điện xác nhận trước rồi mà." Thời Dẫn quay sang nhin Dụ Duy Giang, "Anh bắt máy, thầy Dụ, anh là người tốt hay người xấu?"

Dụ Duy Giang quay đầu nhìn cậu một cái.

Thời Dẫn cười khúc khích: "Em giỡn đó. Em biết phải cảnh giác, em hiểu, em có phải trẻ con đâu, cảm ơn thầy Dụ đã dạy bảo ạ."

Dụ Duy Giang nghĩ rằng cậu thanh niên này từ bé đã rất được người xung quanh yêu mến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!