Thời Dẫn không phải chờ lâu lắm, đại khái mười lăm phút đồng hồ sau bên ngoài đã có tiếng gõ cửa. Thời Dẫn mở cửa, Hình Kiêu mang theo áy náy đầy mặt bước vào: "Xin lỗi xin lỗi, để em đợi lâu rồi."
Phòng tắm truyền ra tiếng nước "ào ào", Hình Kiêu sửng sốt, kinh ngạc nhìn về phía đó: "Ai đang tắm?"
"Là thầy Dụ, anh ấy bảo bình nóng lạnh bên anh ấy hỏng." Thời Dẫn gãi mũi, có phần mất tự nhiên.
"Bảo sao, làm anh sợ chết khiếp." Hình Kiêu ân cần nhìn sang Thời Dẫn, "Ha ha, chắc làm em giật mình rồi. Anh ấy có thẻ dự phòng bên này, chắc lúc đi vào không làm em hoảng lắm đâu nhỉ?"
"Hoảng." Thời Dẫn ăn ngay nói thật, "Còn hoảng chết khiếp nữa cơ."
Hình Kiêu cười: "Lỗi của anh, xin lỗi nhé."
Vừa dứt lời, tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng. Hình Kiêu kéo Thời Dẫn ngồi xuống bàn, sau đó tới gõ cửa phòng tắm: "Có cần lấy áo choàng tắm cho anh không?"
"Không cần, anh mang quần áo."
Một phút sau, Dụ Duy Giang quần áo chỉnh tề bước ra khỏi phòng tắm, chỉ có tóc là có vẻ hơi ẩm. Anh quay đầu nhìn thoáng qua phía Thời Dẫn. Thời Dẫn đã hồi phục tinh thần, đang ngồi ngay ngắn trên ghế cười với anh.
Cảm giác với ai cậu ấy cũng cười như vậy, đôi mắt cong cong, mặt mũi cũng rất ưa nhìn. Cảm xúc rất tự nhiên, nhanh vậy đã dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Dụ Duy Giang nhìn Thời Dẫn, rồi lại nhìn sang Hình Kiêu, hỏi: "Sao cậu ấy lại trong phòng cậu?"
"Em tìm cậu ấy tới đó, anh Dụ, cậu ấy là fan của anh." Hình Kiêu quay sang Thời Dẫn, "Đúng không? Em trai Thời Dẫn."
"À, vâng."
Dụ Duy Giang bảo: "Anh biết. Cậu tìm cậu ấy tới đây làm gì? Lại còn hẹn người trong khách sạn nữa."
"Anh đừng hiểu lầm, em có việc cần hỏi ý kiến em trai Thời Dẫn. Bên ngoài nhiều người nhiều tai mắt, đúng lúc anh cũng ở đây, chúng ta ngồi xuống cùng nói chuyện đi."
"Trước tiên em xin trân trọng giới thiệu một chút." Hình Kiêu kéo Thời Dẫn đối diện với Dụ Duy Giang đầy nghiêm túc, "Thời Dẫn, quản trị viên phía sau blog ảnh "Dữ Sơn Gian", là anh, là fan trung thành của Dụ Duy Giang. Thấy ảnh đêm gala trung thu không? Cậu ấy, chính cậu ấy chụp."
Dụ Duy Giang sửng sốt, ánh mắt chuyển sang phía Thời Dẫn: "Nick weibo đó là của cậu?"
"Dạ." Thời Dẫn gật đầu.
"Ảnh cũng là cậu chụp hết?"
"Đúng vậy."
Dụ Duy Giang chăm chú nhìn cậu. Ngẫm lại thì cũng đúng. Với số hoạt động ít ỏi đếm được trên đầu ngón tay đó mà vẫn có thể chụp không sót buổi nào, ngoài thanh niên từng xuất hiện vô số lần trong tầm mắt anh này thì còn ai có thể sánh ngang?
"Cảm ơn." Dụ Duy Giang bảo.
"Ấy… Anh đừng nói thế." Thời Dẫn ngượng ngùng mân mê ngón tay mình, "Tự nhiên bị nổi da gà."
"Ha ha ha ha ha…" Hình Kiêu cười ha hả.
Thời Dẫn cũng cười: "Anh cười gì? Em nói thật đấy, lúc đầu chẳng thấy gì nhưng tự nhiên được chính chủ cảm ơn cảm giác như bị xử công khai ấy."
"Thôi nói chuyện chính nhé." Hình Kiêu lấy một tập tài liệu trong túi ra, đặt trước mặt Thời Dẫn, "Là thế này, em trai Thời Dẫn, anh nói thẳng luôn nhé. Đây là một bản thoả thuận, hôm nay anh tìm em là muốn hỏi ý em có muốn làm việc trực tiếp với anh không?"
Thời Dẫn hơi hoang mang: "Ý anh là?"
"Như trong giới fan nói thì là muốn em làm hội trưởng hội người hâm mộ của anh Dụ, dạng dạng như trưởng fanclub ấy, hiểu không? Ví dụ bình thường anh Dụ có hoạt động hay gì đó anh sẽ liên lạc với em trước, một vài hoạt động liên quan tới fan cũng có thể sẽ do em phụ trách."
Đại khái Thời Dẫn hiểu được ý của Hình Kiêu rồi.
"Tất nhiên bên anh có thể trả thù lao." Hình Kiêu thỏa thuận, "Thật ra như anh nói với em, tình huống như này rất hay gặp trong giới giải trí, rất nhiều nghệ sĩ có tên tuổi đều có fan chuyên trách, giúp đỡ tổ chức mấy hoạt động tiếp ứng vân vân, em biết những chuyện đó không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!