Mưa bên ngoài dường như càng lúc càng lớn, từng hạt đập vào cửa sổ phát ra âm thanh dày đặc, đủ để làm kinh động giấc ngủ của người ta. Nhưng Tiêu Cẩn lại có thể nghe rõ ràng tiếng thở yếu ớt mà đều đặn của Lục Thư Cẩn, nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, giống như chính con người nàng vậy. Hắn nhìn chằm chằm Lục Thư Cẩn, im lặng hồi lâu, không biết nên nói gì.
Lục Thư Cẩn tuy trông nhỏ bé, làn da trắng trẻo mềm mại, nhưng dường như nàng chẳng cần ai thương xót. Nếu đứng từ xa nhìn nàng, người ta chỉ nghĩ nàng là một thư sinh nghèo túng, tính tình trầm lặng ôn hòa; nhưng khi đến gần, đứng trước mặt nàng, mới biết dưới lớp vỏ ngoài tĩnh lặng ấy là một trái tim chứa đầy khổ đau.
Nhưng bản thân nàng dường như không cảm thấy mình đáng thương, mang một vẻ điềm nhiên và kiên cường đã thành thói quen. Chính vì lẽ đó mà khiến người khác càng thêm xót xa.
Tiêu Cẩn cũng mồ côi mẹ từ nhỏ. Trong ký ức của hắn, người phụ nữ đoan trang dịu dàng ấy yêu chiều hắn hết mực, chưa từng nặng lời quở trách, chỉ tiếc rằng sau một trận bệnh nặng, bà đã ra đi mãi mãi.
Từ đó, Tiêu Cẩn trở thành đứa trẻ không mẹ. Song hắn vẫn còn phụ thân, trên đầu còn hai huynh trưởng và một tỷ tỷ. Tiêu gia gia quy nghiêm khắc, phân biệt rõ đích thứ, trong nhà không ai dám đối xử tệ với Tiêu Cẩn. Hai vị thiếp của phụ thân cũng từ nhỏ đã nâng niu quen chiều hắn, đến nỗi tình thân giữa các huynh đệ cũng vô cùng hòa thuận.
Tiêu Cẩn chưa bao giờ thiếu thốn sự yêu thương. Hắn không thể tưởng tượng nổi một đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, lớn lên trong sự khắc nghiệt, sẽ ra sao.
Một đứa trẻ thông minh, đáng yêu như Lục Thư Cẩn, nếu phụ mẫu còn sống, hẳn cũng sẽ là bảo bối được cả nhà nâng niu.
Tiêu Cẩn thầm nghĩ, giá như Lục Thư Cẩn đầu thai vào Tiêu gia thì tốt biết mấy. Có một tiểu đệ đáng yêu như thế, hắn nhất định sẽ dốc lòng yêu chiều, muốn gì cho nấy.
Lục Thư Cẩn thấy Tiêu Cẩn hồi lâu không nói gì, chớp chớp mắt, lại bảo: "Ta từ nhỏ lớn lên ở nhà di mẫu, ít nhất cũng được ăn no mặc ấm, so với những đứa trẻ mồ côi lang thang đầu đường xó chợ không ai thu nhận, chẳng biết tốt hơn bao nhiêu."
"Di mẫu có phải đối xử không tốt với ngươi không?" Tiêu Cẩn hỏi nàng.
Lục Thư Cẩn không nói rõ, chỉ đáp: "Dẫu sao đối với họ, ta vẫn là người ngoài."
Tốt hay không tốt, kỳ thực khó mà định nghĩa. Tuy những năm qua nàng ở trong một tiểu viện hẻo lánh cũ kỹ, đồ ăn chẳng khác gì kẻ hầu, những bộ y phục mới, trang sức xinh đẹp của các biểu tỷ muội, những dịp cùng nhau ra ngoài du ngoạn, những món ăn vặt ngon lành, khi tủi thân có người an ủi, khi chịu thiệt có người đứng ra bênh vực – tất cả những thứ ấy nàng đều không có.
Nhưng nàng quả thực là nhờ cơm nhà di mẫu mà lớn lên từng ngày. Dẫu dì từng muốn lợi dụng hôn sự của nàng để mưu lợi cho nhà mình, chẳng màng ý nguyện của nàng mà gả nàng cho một gã què hơn ba mươi tuổi, thường xuyên lui tới thanh lâu, ngoài ra còn có cả đám ngoại thất; nhưng Lục Thư Cẩn cũng đã vác bọc hành lý bỏ trốn, không chỉ khiến nhà di mẫu thất hứa chịu nhục, mà còn đối mặt với nguy cơ bị nhà gã què kia gây khó dễ.
Coi như là huề nhau.
Tiêu Cẩn từ nét mặt nàng nhìn ra một tia u uất, biết nếu nói thêm e rằng sẽ chạm đến chuyện buồn của nàng, bèn bảo: "Không sao, sau này ở Vân Thành, ta sẽ không để ngươi chịu thiệt thòi nữa."
Tiêu tiểu thiếu gia ở Vân Thành vẫn rất có tiếng nói. Lục Thư Cẩn cũng nhìn ra, người này tuy ngày thường hành sự ngang ngược phô trương, trông như chẳng thích giảng giải đạo lý mà động tí là muốn đánh người, nhưng kỳ thực tâm địa vô cùng mềm yếu.
Như vừa nãy, khi nàng nói câu "Ta không có cha mẹ", Tiêu Cẩn dù cố che giấu, ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ xót xa thương cảm.
Tay chân Lục Thư Cẩn đã ấm lên, cả người cũng dần nóng, cộng thêm chăn bông dày, nàng nhanh chóng làm ấm được ổ chăn, bèn rút tay ra: "Ta không lạnh nữa."
Lần này Tiêu Cẩn không giữ chặt nữa, buông tay đồng thời rút chân về, ngửa mặt nằm xuống nói: "Hồi ta tám tuổi, muốn có đệ đệ muội muội, nói với cha ta xong bị mắng cho một trận. Sau nghe nói ở Vân Thành có một ngôi chùa cầu nguyện rất linh, ta bèn cùng Quý Thạc Đình đến cầu cho cha ta có con, về nhà lại bị đánh thêm trận nữa."
Lục Thư Cẩn lập tức cười cong cả mắt, đây là lần đầu nàng nghe chuyện con trai đến chùa cầu con cho cha. Tiêu Cẩn từ nhỏ đã làm những việc kỳ quặc như vậy."Là Ninh Hoan Tự sao?" Nàng hỏi.
"Đúng vậy." Tiêu Cẩn liếc nàng một cái, "Ngươi biết à?"
"Dĩ nhiên từng nghe qua, đó là ngôi chùa nổi tiếng nhất Vân Thành." Lục Thư Cẩn bỗng ngồi dậy, đưa tay vào trong vạt áo sờ s0ạng, dùng ngón tay móc ra một sợi dây đỏ, trên đó treo một tấm gỗ nhỏ dài bằng nửa ngón cái, "Ngươi xem cái này."
Tiêu Cẩn nghiêng đầu nhìn kỹ, thấy trên tấm gỗ có hai chữ "Đại Cát" viết bằng mực đỏ. Tấm gỗ nhỏ như được phủ một lớp dầu, tuy có dấu vết cũ kỹ nhưng vẫn được bảo quản rất tốt.
Hắn nghi hoặc hỏi: "Đây là gì?"
Lục Thư Cẩn đáp: "Là quẻ của Ninh Hoan Tự."
Đó là quẻ thượng thượng mà nàng rút được ở Ninh Hoan Tự năm bảy tuổi. Nhưng qua bao năm, chữ trên quẻ của Ninh Hoan Tự đã thay đổi mấy lần, tấm quẻ từ mười năm trước này dường như đã bị lãng quên.
Lục Thư Cẩn xâu nó vào dây đeo trên người, giấu trong vạt áo.
"Vận may không tệ, là quẻ thượng thượng đấy." Tiêu Cẩn cười nói. Lục Thư Cẩn cũng gật đầu theo. Nàng cảm thấy lần rút được quẻ thượng thượng ấy là ngày may mắn nhất trong đời mình. Những chút ít vận may hiếm hoi trong cuộc đời, nàng luôn trân trọng mang theo bên mình.
Sau khi cho Tiêu Cẩn xem, nàng cẩn thận nhét lại vào vạt áo, dáng vẻ nâng niu một tấm quẻ như vậy rơi vào mắt Tiêu Cẩn, trông thật đáng yêu.
"Đầu tháng sau là ngày cầu thần hàng năm ở Vân Thành, khi đó sẽ có hội chùa náo nhiệt, học phủ cũng nghỉ ba ngày, ta sẽ dẫn ngươi đến Ninh Hoan Tự chơi." Tiêu Cẩn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!