Chương 135: (Hoàn)

Lục Thư Cẩn đứng lặng trong từ đường phụ của Tiêu gia, nơi rộng lớn và trang nghiêm, được xây dựng hoành tráng to bằng nửa phủ Liễu gia. Trong gian đường trống trải, mọi âm thanh dù nhỏ đều vang vọng, nhất là trong tiết đông lạnh giá này, không gian càng thêm phần lạnh lẽo. 

Trên các bàn thờ xếp ngay ngắn, bài vị của tổ tiên Tiêu gia được đặt trang trọng, trước mỗi bài vị là một lư hương đầy tro tàn, cả gian phòng nồng nặc mùi đàn hương. 

Lục Thư Cẩn ngồi bất động trên bồ đoàn, mắt ngân ngấn lệ, hướng ra phía cửa sổ. 

Bên cửa sổ, vị đại tướng quân vang danh thiên hạ được muôn người kính ngưỡng, đang cúi người, mông chổng lên, ghé mắt nhìn qua khe cửa, không ngừng đổi tư thế để thay đổi góc nhìn trông chẳng khác gì một tên trộm. 

Lục Thư Cẩn chẳng hiểu ông đang làm gì. 

Tiêu Vân Nghiệp hung hăng lôi nàng đến từ đường, sau khi đóng cửa lại, ông chỉ chăm chăm nhìn ra ngoài qua khe cửa. Lục Thư Cẩn sợ đến chân mềm nhũn, thấy Tiêu Vân Nghiệp không để ý đến mình nữa bèn ngồi xuống bồ đoàn, lặng lẽ chờ đợi. 

Tiêu Vân Nghiệp nhìn hồi lâu, cuối cùng cũng rời khỏi cửa sổ. Khi quay lại, thấy Lục Thư Cẩn đầy nước mắt, ông khựng bước lộ vẻ kinh ngạc. 

Rồi ông khom người bước tới, khẽ hỏi: "Sao thế, con trai, khóc gì vậy?" 

Lục Thư Cẩn ngẩn người, không hiểu sao vị đại tướng quân này lại thay đổi nhanh như thế. Vừa nãy ngoài kia, ông còn hung dữ như muốn đánh nàng một trận, vậy mà giờ đây lại mang một bộ mặt hoàn toàn khác. 

Nàng không đáp, chỉ cúi đầu lau nước mắt. 

Tiêu Vân Nghiệp nửa quỳ trước mặt nàng, đưa tay xoa đầu nàng, mắt đầy yêu thương. "Ta biết, chắc hẳn trong những ngày ta không ở Vân Thành, con đã chịu không ít khổ cực. Vất vả cho con rồi. Tuy ta ở tận kinh thành, nhưng lòng ta luôn hướng về con, thường muốn về thăm con. Con còn nhỏ mà đã lợi hại như thế, quả là niềm tự hào của ta." 

Nói đoạn, Tiêu Vân Nghiệp chợt rơi hai giọt lệ, ôm chặt Lục Thư Cẩn vào lòng, xoa đầu nàng. "Có phải nhớ cha không? Giờ cha đã về, sẽ ở bên con thật tốt." 

Đôi tay Tiêu Vân Nghiệp rắn chắc, ôm nàng chặt đến mức nàng suýt không thở nổi, ép nàng vào lồ ng ngực vững chãi. Lục Thư Cẩn ngỡ ngàng, chưa từng quen với tình cảm cha con nồng ấm và bất ngờ như thế. 

Nàng chưa từng biết đến tình phụ tử, không ngờ vòng tay cha lại mạnh mẽ đến vậy, mùi hương trên người cha tựa như ngọn núi lớn, khi ôm nàng, từng tiếng "con ta" vang bên tai khiến Lục Thư Cẩn nhớ đến người cha nàng chưa từng gặp. 

Nàng nghĩ, dù cha nàng không có thân thể cường tráng như Tiêu đại tướng quân, chắc chắn cũng sở hữu đôi tay rắn rỏi, bàn tay thô ráp và tình yêu thương dành cho con cái chẳng kém phần sâu đậm. 

Lục Thư Cẩn bật khóc nức nở ôm chặt Tiêu Vân Nghiệp không buông. 

Một già một trẻ ôm nhau khóc trong từ đường một lúc, Tiêu Vân Nghiệp lau nước mắt, đứng dậy nói: "Như lệ cũ, con ở lại từ đường hai canh giờ rồi ra ngoài. Ta đi xem trong phủ này lại có thêm bao nhiêu gian tế mới." 

Tiêu Vân Nghiệp rời đi, để lại Lục Thư Cẩn một mình trong từ đường Tiêu gia. 

Những bài vị kia không phải tổ tiên của nàng, ở nơi như thế này nàng không khỏi sợ hãi. Lục Thư Cẩn ngồi một lúc, lòng vẫn bất an, bèn quỳ xuống dập đầu mấy cái trước tổ tiên Tiêu gia, lòng mới yên ổn đôi phần. 

Chẳng bao lâu, cửa từ đường lại bị đẩy ra. Lục Thư Cẩn giật mình ngoảnh lại, thấy Trần Ngạn thò nửa đầu vào, vẫy tay với nàng, khẽ gọi: "Thiếu gia" 

Lục Thư Cẩn nghi hoặc bước tới, thấy ngoài cửa từ đường còn có hai vị phu nhân ăn mặc sang trọng mà nàng gặp hôm qua. Một người cầm áo choàng lớn, người kia lấy từ hộp thức ăn của kẻ hầu một chiếc bát sứ tinh xảo. 

Vị phu nhân cầm áo choàng khoác lên người nàng, nói: "Trời lạnh, chớ để bị cảm trong này. Cha ngươi xưa nay thương ngươi, cứ nhận lỗi với lão gia, quỳ một lát là được, ngàn vạn lần đừng bướng." 

Người còn lại đưa bát sứ tới, nói: "Nào, uống hai ngụm canh yến sào phù dung để làm ấm người." 

Lục Thư Cẩn ngây người nhìn chiếc bát, nhận lấy dùng thìa múc một muỗng đưa vào miệng. Canh trơn mượt, thơm ngon, vị ngọt nhạt lan tỏa nơi đầu lưỡi, dòng canh ấm nóng trôi xuống bụng khiến cả người nàng dễ chịu. 

Nhìn những người trước mặt, Lục Thư Cẩn nghĩ, Tiêu Cẩn ngang ngược kiêu ngạo cũng là lẽ thường, bởi chàng lúc nào cũng được bao bọc trong tình yêu thương, lớn lên trong sự cưng chiều. 

Nàng uống hết bát yến sào, hai vị phu nhân dặn dò thêm vài câu, rồi cùng nhau rời đi. 

Lục Thư Cẩn trở lại, ngồi trong từ đường. Không gian từ đường trống trải, ánh sáng mờ nhạt, cả gian phòng chìm trong bóng tối. Nhưng Lục Thư Cẩn không thấy chán, bởi nàng đã quen với việc một mình ở nơi tĩnh lặng. Dù không có sách để đọc, nàng vẫn có thể ngồi đó thật lâu. 

Đó là cuộc sống thường nhật của nàng. 

Hai canh giờ sau, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!