Thư còn chưa kịp viết, Lục Thư Cẩn đã bị người bắt đi. Kẻ bắt người còn ngạo nghễ để lại một phong thư trên bàn, báo cho Tiêu Cẩn biết nơi Lục Thư Cẩn bị đưa đến.
Tiêu Cẩn trong lòng đã đoán được phần nào kẻ chủ mưu.
Như lời Quý Thạc Đình từng nói, trong Giáp Tự Đường đã lọt vào người do hoàng đế phái tới, và người đó rất có thể là Ngô Thành Vận – kẻ cùng nhập học với tư cách học tử hàn môn như Lục Thư Cẩn.
Ngô Thành Vận để lộ rất ít sơ hở. Nếu không phải vì hắn thiếu kiên nhẫn, lén lút lục lọi sách của Tiêu Cẩn, e rằng Tiêu Cẩn cũng khó phát hiện ra điều gì bất thường. Lần này, hắn bắt Lục Thư Cẩn không phải để làm hại nàng, mà là để bức Tiêu Cẩn ra tay, lộ ra chân tướng.
Tiêu Cẩn sớm biết sẽ có ngày này. Hoàng đế phái người đến Vân Thành, tất phải đạt được một kết quả. Việc gấp rút như vậy, có lẽ vì hoàng đế đang cân nhắc lập trữ quân, kéo theo nhiều ân oán dây dưa. Nhưng Tiêu Cẩn chẳng bận tâm. Chàng chỉ biết thời khắc đã điểm.
Nếu chàng không đích thân ra tay, e rằng Lục Thư Cẩn sẽ gặp nguy hiểm thật sự.
Đã quyết định nhận Lục Thư Cẩn làm huynh đệ, chàng tự nhiên không thể để nàng rơi vào hiểm cảnh. Vì thế, chàng lập tức tìm đến Quý Thạc Đình với tốc độ nhanh nhất, bắt tay chuẩn bị.
May thay, Diệp Tuân và Ngô Thành Vận vốn không có ý định làm hại Lục Thư Cẩn. Khi Tiêu Cẩn đến nơi, nàng vẫn bình an vô sự.
Dưới màn đêm bao phủ, Lục Thư Cẩn trở nên tĩnh lặng lạ thường, như hòa mình vào bóng tối. Chỉ nhờ ánh trăng mờ nhạt mới có thể thấy được nét sợ hãi thoáng hiện trên gương mặt nàng.
Khi nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Cẩn, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn, nhưng bên cạnh đó là sự tin tưởng và ỷ lại trọn vẹn dành cho chàng.
Nàng dường như tin tưởng tuyệt đối vào từng lời Tiêu Cẩn nói. Dù chàng buộc chuông vào chân nàng, khiến nàng chạy đi, tiếng chuông phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm dẫn dụ vô số thích khách, nàng vẫn không chút do dự dứt khoát lao về phía trước.
Tiêu Cẩn đứng trên cao nhìn xuống, chỉ thấy dưới ánh sương trắng, thiếu niên áo bào tung bay, tiếng chuông leng keng vang vọng trong đêm tĩnh, mỗi bước chân nàng như xé toạc không gian.
Nàng gầy yếu, áo bào rộng thùng thình khiến xương cốt lộ rõ. Tiêu Cẩn còn nhớ cảm giác khi nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng.
Nhưng dù là một người như vậy đối diện với hiểm cảnh ngập tràn, nàng vẫn kiên định tiến bước. Dù xung quanh xuất hiện bao kẻ muốn đoạt mạng, Lục Thư Cẩn vẫn ghi nhớ lời Tiêu Cẩn dặn, bất kể gặp phải điều gì cũng không được dừng chân.
Tiêu Cẩn kéo căng cung, khi mũi tên rời dây, chàng thầm nghĩ, Lục Thư Cẩn như vậy quả là một nhân tài đáng bồi đắp.
Song, việc cứu Lục Thư Cẩn không hề dễ dàng. Khi Ngô Thành Vận xuất hiện, Tiêu Cẩn biết một trận ác chiến đang chờ đợi.
Ngô Thành Vận là người của hoàng đế, từ nhỏ đã được huấn luyện, thủ đoạn giết người cực kỳ thành thạo. Muốn lấy mạng Tiêu Cẩn không phải chuyện khó. Nhưng rõ ràng hắn đến với ý định thăm dò lại quá chủ quan từ đầu, khiến hắn chẳng những không chiếm được chút lợi thế nào trước Tiêu Cẩn mà còn suýt bỏ mạng, cuối cùng chỉ đành tháo chạy trong hoảng loạn.
Tiêu Cẩn hiếm khi bị thương nặng đến vậy. Tuy từ nhỏ chàng đã theo phụ thân Tiêu Vân Nghiệp luyện võ, nhưng phụ thân luôn kiểm soát mức độ, chỉ để chàng chịu những vết thương ngoài da. Đây là lần đầu chàng bị thương sâu như thế.
Chàng đưa tay che vết thương, máu nhanh chóng thấm đẫm cả bàn tay. Tốc độ mất máu kinh hoàng khiến chính Tiêu Cẩn cũng giật mình.
Nhưng khi quay đầu nhìn lại, chàng thấy Lục Thư Cẩn đôi mắt ngấn lệ, dáng vẻ như bị kinh hãi tột độ. Gương mặt nàng tràn ngập sợ hãi, tay run rẩy giơ lên , chỉ chớp mắt lệ đã rơi.
Tiêu Cẩn không hiểu vì sao. Trước đây, khi thấy Tưởng Túc gào khóc, chàng chỉ cảm thấy ồn ào, phiền phức, hận không đấm cho hắn vài quyền để im miệng chẳng hiểu một nam tử hán có gì mà khóc.
Nhưng với Lục Thư Cẩn, khi lệ nàng rơi, lòng Tiêu Cẩn chợt mềm nhũn. Chàng chỉ muốn nhẹ giọng an ủi đán lạc hướng để nàng đừng khóc nữa.
Có lẽ vì Tưởng Túc khóc thì gào thét ầm ĩ, còn lệ của Lục Thư Cẩn lặng lẽ tuôn rơi chỉ thoáng không để ý đã trào ra khỏi khóe mắt.
Lệ rửa trôi đôi mắt đen láy của nàng, khiến chúng càng thêm trong trẻo, xinh đẹp, khó lòng khiến người ta không động lòng.
Thế là Tiêu Cẩn dỗ nàng, nói rằng mình quen với việc bị thương, những vết thương ngoài da này chỉ như chuyện vặt, chẳng đáng bận tâm.
Lục Thư Cẩn ban đầu không tin, Tiêu Cẩn liền để nàng tự tay bôi thuốc cho chàng.
Bột thuốc rắc lên vết thương, đau đớn như khoan vào tận xương. Không chút khoa trương, Tiêu Cẩn đau đến toát mồ hôi lạnh, lòng ngứa ngáy khó chịu, nhưng chàng vẫn nghiến răng, không để mình bật ra tiếng rên. Bằng ý chí và sự chịu đựng phi thường, chàng cố nén đau, còn ra vẻ thoải mái trò chuyện, trêu đùa với Lục Thư Cẩn.
Quý Thạc Đình ngồi đối diện, ánh mắt chẳng chút thiện ý mà luôn mang vẻ thâm ý liếc nhìn Tiêu Cẩn vài lần, còn buông vài câu châm chọc.
Tiêu Cẩn đau đến mức suýt co giật, nghe những lời vô nghĩa của Quý Thạc Đình, đầu càng đau nhức, hận không thể đạp hắn ra khỏi xe ngựa.
May mà Quý Thạc Đình nhận ra chàng đau đớn, suốt đường không quấy rầy thêm. Nếu không, Tiêu Cẩn e rằng khó kiềm chế sẽ ôm vết thương mà nổi điên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!