Khương Doanh vẫn hôn mê chưa tỉnh.
Mẹ chồng rất yêu thích tiểu tôn nữ, vừa dỗ vừa rơi nước mắt.
Bà nói với ta: "Ta cũng suýt có một đứa con gái, đáng tiếc mệnh nó không tốt, vừa sinh ra đã tắt thở, ta cũng vì sinh nó mà tổn thương thân thể, từ đó không thể m.a.n. g t.h.a. i nữa."
Ta khẽ sững người, dường như từng nghe Giang Thừa Ninh lúc nhỏ nói qua, mẫu thân hắn từng mắc một trận bệnh nặng.
Chuyện riêng của Giang gia, hắn không nói ra ngoài, ta cũng không rõ.
Hồng Trần Vô Định
Lúc này nhìn đứa trẻ mới sinh, mẹ chồng mở lòng kể lại.
Bà nói năm xưa bà và cha chồng vốn tâm đầu ý hợp, cha chồng bất chấp áp lực trong nhà, nhất định cưới một nữ t. ử nhà nông như bà.
Khi hai người đang ân ái mặn nồng, sinh ra Giang Thừa Ninh.
Sau đó cha chồng tiếp quản Giang gia, gặp được một nữ thương nhân ngang tài ngang sức.
Cha chồng liền phân tâm, vô tình mắc bẫy, thu nhận một cô nương có dung mạo giống nữ thương nhân kia làm thiếp.
Người thiếp đó chính là Phương di nương hiện đang quản gia.
Mẹ chồng mang thai, tận mắt nhìn thiếp thất vào cửa, uất kết trong lòng, sinh ra t.h.a. i c.h.ế.t, cũng từ đó đoạn tuyệt tình cảm với cha chồng, từ đó ở trong Phật đường, cầu phúc cho đứa con gái đã mất.
Giang Thừa Ninh từng khuyên mẹ chồng nhiều lần, nhưng bà không chịu hòa giải với cha chồng.
Bà không vượt qua được cái c.h.ế. t của con gái, không muốn gặp lại cha chồng nữa.
Giang Thừa Ninh khuyên không được, cũng đau lòng, cho rằng bà quá cố chấp, cha chồng đã hối hận, vì sao không lùi một bước?
Mẹ chồng cười nhẹ, mang theo chút châm biếm: "Năm đó Thừa Ninh từng thề trước mặt ta, tuyệt đối sẽ không cưới một nữ nhân nhẫn tâm như ta."
Ta khẽ sững lại, trong đầu như được thông suốt.
Hắn chán ghét sự quyết tuyệt của mẹ chồng, cho nên bắt đầu dạy dỗ ta, từng bước hạ thấp giới hạn của ta.
Ta tha thứ cho hắn lần đầu nuôi ngoại thất, hắn liền có lần thử thứ hai.
Có lần thứ hai, liền có chuyện đón vào phủ làm thiếp sau này.
Nam t. ử phú quý bình thường nạp thiếp, đâu cần phiền toái như vậy.
Nhưng thứ Giang Thừa Ninh muốn, không chỉ là thê t. ử cho phép hắn nạp thiếp, mà còn là sự bao dung vô điều kiện, lại phải toàn tâm toàn ý yêu hắn.
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
12
Mẹ chồng đặt cho đứa bé một nhũ danh là An An.
Thân thể Khương Doanh yếu ớt, nhưng mẹ chồng vẫn để An An ở bên cạnh nàng.
Bà nói: "Đứa bé ở trước mặt, nàng mới có thể gắng gượng giữ được một hơi."
Mẹ chồng muốn cứu Khương Doanh một mạng.
Bà quả thực là người thiện lương, những thiếp thất cha chồng nạp vào phủ đều tâm phục khẩu phục với bà, không hề có chút bất kính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!