Chương 4: (Vô Đề)

Giang Thừa Ninh là người có nhu cầu rất cao về tình cảm, ta phải hết lần này đến lần khác nói ta yêu hắn, hắn mới có thể yên tâm.

Những ngày tháng trong lao, khi hồi tưởng lại sự sụp đổ của mình, ta đột nhiên nhận ra… Giang Thừa Ninh có phải đang hưởng thụ không?

Hưởng thụ việc ta vì hắn mà đau khổ giày vò?

Ta vì hắn mà thống khổ như vậy, hắn lại từ nỗi đau của ta mà cảm nhận được tình yêu chân thật của ta dành cho hắn?

Khi ấy chỉ vừa nghĩ đến khả năng này, toàn thân ta đã lạnh toát.

Lúc này, ta chăm chú nhìn từng đường nét trên gương mặt hắn.

Lông mày hắn không tự chủ mà hơi nhíu lại, đôi mắt run rẩy, cố gắng che giấu sự hoảng loạn.

Ta nhìn một lúc, trong lòng bỗng nhẹ nhõm, mỉm cười nhàn nhạt: 

"Chàng nói gì vậy, ta đương nhiên là yêu chàng, chỉ là hiện giờ đã biết dùng cách mà chàng muốn."

Ta giơ tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày hắn: "Chàng biết mà, trên đời này, ta chỉ có một mình chàng."

Trong lòng lại nghĩ, chỉ cần động môi một chút, một câu nói là có thể khiến cuộc sống của ta tốt hơn, tội gì không làm.

Động tác thở phào của Giang Thừa Ninh vô cùng rõ ràng.

Ta mang theo vài phần châm chọc nhìn hắn, đến khi hắn nhận ra thì lại hạ thấp mí mắt: 

"Còn về Khương nương t.ử, ta cũng đã suy nghĩ rồi. Nàng ấy trước kia làm con hát, chịu không ít khổ; làm ngoại thất của chàng, lại chẳng thể ngẩng đầu, cũng là người đáng thương. Nay lại đang mang thai, ở bên ngoài khó tránh khỏi chăm sóc không chu toàn, chi bằng đón vào phủ. Ta không có con, đứa trẻ nàng ấy sinh ra sẽ ghi dưới danh nghĩa của ta, có xuất thân tốt, cũng coi như bù đắp cho Khương nương t.

ử."

Giang Thừa Ninh xúc động nhìn ta, ôm ta vào lòng: "Tễ Tuyết, nàng không biết ta yêu nàng đến mức nào đâu. Nay nàng có thể nghĩ như vậy, ta thật sự an lòng."

Hắn khẽ thì thầm: "Chúng ta tuyệt đối sẽ không bước vào vết xe đổ của phụ mẫu."

7

Ta đại khái đã xóa bỏ được nghi ngờ của hắn, hắn bắt tay vào việc đón Khương Doanh vào phủ.

Hồng Trần Vô Định

Nạp thiếp vào phủ vốn chỉ là chuyện nhỏ, ở quan phủ sửa lại hộ tịch cho Khương Doanh, một cỗ kiệu nhỏ liền được khiêng vào trong phủ.

Cha mẹ chồng đều không có ý muốn gặp nàng.

Nàng chỉ đến gặp ta, Giang Thừa Ninh đứng ngay bên cạnh ta.

Trước đây ta đã từng gặp Khương Doanh, khi đó nàng yếu ớt mong manh, nay mang thai, sắc mặt lại càng kém.

Nàng trông rất ngoan ngoãn, từ lúc hành lễ đến khi đứng dậy, đều cúi mắt một cách thành thật.

Ánh mắt Giang Thừa Ninh nhìn nàng mang theo thương xót: "Đã có t.h.a. i thì không cần đa lễ, phu nhân sẽ không để ý những chuyện này."

Hắn mỉm cười nhìn ta: "Tễ Tuyết, đúng không? Nàng luôn rộng lượng nhất."

Ta nghiêng đầu liếc hắn một cái.

Chính thê rộng lượng, thiếp thất nhu thuận, trên mặt Giang Thừa Ninh viết đầy vẻ đắc ý như gió xuân.

Khiến trong lòng ta có chút không cam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!