Ta che giấu, đưa tay lên che miệng ngáp một cái: "Vẫn còn hơi mệt, A Ninh, ta muốn nghỉ thêm một chút."
Hắn cởi ngoại bào: "Ta ở lại cùng nàng."
Trong lòng ta dâng lên vài phần chán ghét.
Đúng lúc ấy ngoài phòng vang lên tiếng gọi, là tiểu tư của hắn: "Thiếu gia, gánh hát ở phía nam thành có người gây sự, ban chủ mời thiếu gia qua một chuyến."
Viện của Khương Doanh ở phía nam thành, nàng xuất thân từ gánh hát, hát vai đán.
Động tác cởi áo của Giang Thừa Ninh khựng lại.
Ta khuyên hắn: "Đi đi, chính sự quan trọng."
Giang Thừa Ninh quay đầu quát lạnh: "Cút ra, chuyện gì cũng phải để ta đích thân đi xử lý, nuôi các ngươi làm gì?"
Tiểu tư vội vàng lui ra.
Giang Thừa Ninh quay lại, dịu giọng nói với ta: "Ngủ đi, ta ở đây với nàng."
Hắn ôm lấy ta, chúng ta giống như trước kia, ôm nhau mà ngủ.
Sáng sớm hôm sau, hắn đã dậy từ rất sớm, tưởng ta còn đang ngủ, liền hạ thấp giọng hỏi hạ nhân: "Bên kia rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"
Hạ nhân cũng nhỏ giọng đáp: "Khương nương t. ử tối qua ngất đi, đại phu bắt mạch nói là…"
Mấy chữ cuối cùng nói quá nhỏ, ta không nghe rõ.
Sau khi tiếng bước chân vội vã rời đi biến mất, mọi thứ lại trở nên yên tĩnh.
7
Hạ nhân mang lời nhắn đến, nói việc làm ăn xảy ra sai sót, hắn không thể thoát thân.
Ta đến Phật đường, bầu bạn cùng mẹ chồng suốt một ngày.
Bà đã lâu không quản chuyện trong phủ, trước khi ta gả vào, mọi việc trong phủ đều do Phương di nương của cha chồng lo liệu.
Có lẽ vì ta và bà đều xuất thân hàn vi, nên mẹ chồng đối xử với ta rất tốt.
Lần này ta trở về, bà không tỏ ra kinh ngạc, chỉ nhẹ nhàng vuốt mặt ta: "Gầy rồi."
Ta nén lại chua xót nơi hốc mắt, gật đầu: "Có thể bồi bổ lại được."
Buổi tối, mẹ chồng sai người chuẩn bị một bữa chay thanh đạm, lại còn có d.ư.ợ. c thiện quý giá để bồi bổ thân thể.
Bà lần chuỗi Phật châu, nhìn ta ăn cơm, khẽ thở dài: "Con và ta năm xưa rất giống nhau."
Ngày đầu ta gả vào, cha chồng cũng từng nói câu này, nói ta giống mẹ chồng lúc còn trẻ, không phải giống dung mạo, mà là giống tính tình.
Ánh mắt ông nhìn ta mang theo hoài niệm, đối với ta đặc biệt khoan dung, lúc ta mới tiếp quản việc trong phủ có sai sót, ông cũng chưa từng trách phạt.
Có khi ta thấy ông đứng nhìn về phía Phật đường mà thất thần, nhưng ông không đến gặp mẹ chồng.
Mẹ chồng cũng vậy.
Hiếm khi thấy bà và cha chồng gặp mặt, giống như hai người xa lạ sống chung trong một mái nhà.
Hồng Trần Vô Định
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!