Chương 2: (Vô Đề)

4

Tiểu nha hoàn thu dọn bát, lại mang đến cho ta nước trà súc miệng, ghé bên tai ta líu ríu nói không ngừng, toàn là lời khen ngợi Giang Thừa Ninh:

"Trong khoảng thời gian phu nhân rời đi, thiếu gia bề ngoài trông như không có gì, nhưng thực ra lúc nào cũng thất hồn lạc phách, động chút là lại đến đây ngẩn người. Trong lòng thiếu gia luôn nhớ đến phu nhân, chỉ là không kéo nổi mặt mũi mà nói ra thôi, chúng nô tỳ đều nhìn ra được."

Ta khẽ cong môi cười, chỉ hỏi hai chữ: "Hắn đâu?"

Tiểu nha hoàn lập tức im bặt, ấp a ấp úng đáp: "Thiếu gia… thiếu gia đột nhiên có việc rời đi rồi, vốn dĩ vẫn luôn ở đây trông phu nhân ngủ."

Khi người không ở thì nhớ nhung khôn nguôi; người đã trở về rồi, hắn lại có đủ thứ việc phải bận.

Tiểu nha hoàn tự thấy mình nói sai, lúng túng không dám lên tiếng nữa.

Ta hiểu vì sao nàng hoảng hốt như vậy —— khi vừa phát hiện Giang Thừa Ninh nuôi ngoại thất, trạng thái của ta quả thực dọa người.

Sau đó ngoài mặt hòa hảo, ta lại trở nên đa nghi, chỉ một chút khác thường của Giang Thừa Ninh cũng khiến ta căng thẳng đề phòng.

Những tiểu nha hoàn trong viện cũng vì ta mà căng như dây đàn suốt một thời gian dài.

Trong lòng ta có phần áy náy, nhẹ nhàng vỗ tay nàng: "Không sao, ta không để tâm nữa, việc của hắn vốn dĩ quan trọng."

Ngoài phòng bỗng vang lên một tiếng động.

Ta nhìn sang, Giang Thừa Ninh đang ôm một chậu lan, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm ta.

Tiểu nha hoàn hành lễ rồi lui ra.

Giang Thừa Ninh đặt chậu lan lên bệ cửa sổ, chỉnh lại lá hoa: "Biết nàng từ trước đến nay thích lan, một tháng trước ta đã đặt với thương gia, vừa hay hôm nay giao tới, nàng xem có thích không?"

Ta nhìn qua, cành lá vươn dài, được chăm sóc rất tốt.

"Thích."

Hắn bước đến bên giường ngồi xuống, nắm lấy tay ta, cúi mắt giải thích: 

"Ta lo hạ nhân tay chân vụng về làm hỏng lan, nên mới đích thân đi nhận về, không phải cố ý không ở bên nàng."

Ta sững lại một chút, hắn đang giải thích với ta, giống như trước khi ta rời phủ, chuyện lớn chuyện nhỏ đều tỉ mỉ nói rõ với ta.

Nhưng…

Cũng giống như trước kia, dù chuyện gì hắn cũng nói với ta, nhưng vẫn không ngăn được việc hắn âm thầm đi gặp Khương Doanh.

Ta rời Giang phủ lâu như vậy, mùi hương nàng ta thích vẫn không hề thay đổi.

Chỉ trong khoảng thời gian ta ngủ này, Giang Thừa Ninh đã gặp nàng ta một lần.

Lúc này trên người hắn có hương lan, còn có cả hương quế của Khương Doanh.

Lần này, ta vẫn không định làm kẻ hồ đồ nữa.

Hai người ngầm hiểu nhau mà che giấu, bỏ qua Khương Doanh, cuối cùng chỉ trở thành cái gai trong tim ta mà thôi.

Ta trực tiếp hỏi Giang Thừa Ninh: "Lâu ngày không gặp, e rằng Khương nương t. ử hẳn là rất nhớ chàng."

Sắc mặt Giang Thừa Ninh cứng lại, vẻ ôn hòa vẫn còn trên mặt, càng lộ rõ sự không tự nhiên.

Hắn nhíu mày, có vài phần không vui: "Nàng vẫn chưa sửa đổi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!