Hạ nhân vẫn gọi ta là thiếu phu nhân.
Trong viện, từng cành cây ngọn cỏ đều không hề thay đổi, tiểu nha hoàn không giấu nổi ánh mắt vui mừng, tự cho là kín đáo mà thỉnh thoảng lại len lén nhìn ta.
Giang Thừa Ninh nắm tay ta, khóe môi mang theo ý cười: "Trong nhà mọi thứ đều đang đợi nàng."
Hắn từ trong n.g.ự. c lấy ra một phong thư, chính là thư hòa ly năm xưa ta đích thân đưa cho hắn.
Hắn ngay trước mặt ta xé nát thành từng mảnh: "Ở phủ nha có người quen biết, ta nợ hắn một ân tình, chưa hề đăng ký thư hòa ly, nàng và ta vẫn là phu thê, mọi thứ như cũ."
Hắn thâm tình hứa hẹn: "Tễ Tuyết, nàng trước sau vẫn là thê t. ử duy nhất mà ta nhận định, bất luận xảy ra chuyện gì, điều này cũng sẽ không thay đổi."
Ta nhìn những mảnh giấy bị gió cuốn đi, không chút gợn sóng mà gật đầu.
Giang Thừa Ninh nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia thương tiếc: "Ở bên ngoài chịu khổ hơn một tháng, còn cố chấp không chịu cúi đầu với ta."
Hắn nhẹ nhàng vuốt má ta, phần thịt nơi gò má ngày trước đã gầy đi, chỉ còn da dán vào xương.
"Nàng vẫn chưa hiểu ta sao? Chỉ cần nàng gửi cho ta một phong thư, đâu cần phải chịu khổ nhiều như vậy trong lao?"
Ta nghiêng đầu tránh đi, bước vào trong viện, ngón tay hắn lơ lửng giữa không trung.
Giang Thừa Ninh hơi sững lại, ta quay đầu nhìn hắn: "Ta đói rồi, muốn ăn canh trứng do chính tay chàng làm."
Ánh mắt hắn lập tức trở nên mềm mại, bất đắc dĩ gật đầu với ta: "Nàng đó, chỉ biết sai khiến ta."
Nhưng hắn không hề không vui, dặn dò hạ nhân chăm sóc ta, bóng lưng xoay người đi về phía phòng bếp cũng lộ rõ vẻ vui mừng.
Tựa như hắn vẫn là Giang Thừa Ninh năm xưa, người từng trăm điều thuận theo ta.
Ta thu lại ánh mắt, không cần ai hầu hạ, tự mình chui vào trong chăn, nhắm mắt lại.
Quá mệt mỏi rồi, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.
2
Giấc ngủ này an ổn mà dài dằng dặc.
Trời đã tối, trong phòng tĩnh lặng vô cùng.
Ta ngơ ngẩn một lúc mới nhớ ra mình đã không còn ở trong đại lao.
Trong không khí phảng phất mùi hương nhàn nhạt.
Nha hoàn nghe thấy động tĩnh bên trong, vén rèm bước vào, trên tay bưng một cái khay.
"Phu nhân tỉnh rồi sao? Đây là thiếu gia đích thân làm, dặn phải hâm ấm canh trứng, lúc này dùng là vừa, phu nhân có muốn dùng không?"
Ta ngồi dậy, vẫy tay gọi nàng lại.
Miệng bát ấm áp, ta múc một muỗng canh trứng đưa vào miệng.
Vẫn là hương vị năm xưa.
Mẫu thân không giỏi nấu nướng, đây là món bà làm tốt nhất, ta và phụ thân đều thích ăn, khi Giang Thừa Ninh quấn quýt bên ta, cũng từng được nếm qua.
Sau khi phụ mẫu gặp phải sơn tặc, ta bệnh một thời gian dài, nằm liệt giường, ăn uống không vào, đại bá và bá mẫu thậm chí đã chuẩn bị sẵn quan tài cho ta.
Chính là Giang Thừa Ninh nằm sấp bên giường ta, khóc lóc cầu xin: "Tễ Tuyết, nàng ăn một miếng đi, chỉ một miếng thôi, nàng còn có ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!