Chương 41: Phiên Ngoại (9) Phá Hư Nữ Nhân (H Nặng) (P1)

Thiên hạ đại loạn, mỹ nhân tịch liêu

Nàng, kỹ nữ thanh lưu, từng một thời là tiểu thư

Chỉ vì mất trinh tiết, bởi chính ca ca ruột

Khiến nàng trở thành tội nhân loạn luân

Bị người đời phỉ nhổ, chê cười

Trinh tiết không còn, chỉ còn thân thể dơ bẩn

Người đời phỉ nhổ, thật thiên đại chê cười

Phụ thân bán nàng vào thanh lâu, mua vui cho nam nhân

Khắp thiên hạ, nàng trở thành phá hư nữ nhân

Bị người người phỉ nhổ, qua đêm hàng trăm nam nhân

Thân thể ngọc ngà dơ bẩn bị nhiều nam nhân sờ qua

Nàng ghê tởm, đêm nào không ngủ được

Ác mộng, tận cùng hắc ám, nàng thật sự muốn chốn chạy

Nàng mệt mỏi, nàng hận gia đình của nàng, nàng hận cái người gọi là ca ca

Nàng hận phụ thân, nàng hận nam nhân

Không ai là nam nhân tốt cả

Đêm nào nàng cũng sống như địa ngục nhân gian

Tâm trở tro tàn, mai mòn tình cảm

Nàng muốn trả thù, nàng muốn lợi dụng

Nàng sẽ trở thành phá hư nữ nhân

Thành Châu, giang nam mộng..

Phố xá đông đúc, người kẻ tấp nập, phồn hoa náo nhiệt. Trên đường những kẻ rao bán tấp nập, những mỹ nữ phong tư uyển chuyển, nhỏ nhắn kiểu giai nhân Giang Nam.

Thanh tú khả nhân, xinh đẹp uyển chuyển nơi nơi khiến người người mê say. Giang Nam không hổ là nơi tụ tập mỹ nhân, phong thái nhỏ nhắn, xinh đẹp uyển chuyển, thanh tú khả nhân. Tụ tập đầy đủ, không ít nam nhân phương khác đến, điều mong lấy một nữ nhân Giang Nam về làm nương tử.

Giang Nam, nơi nổi danh các mỹ nữ. Các loại hình thái, không những thế, Giang Nam còn có tụ tập những cảnh đẹp, mỹ như tiên cảnh. Nhìn nam thanh, nữ tú trên phố xá, uyển uyển, thanh lịch. Tuy thế, Giang Nam vẫn dồn đại chuyện mà ai nghe cũng phải phỉ nhổ, khinh bỉ, chuyện về phá nữ nhân.

Nữ tự, Tô Ngọc Oánh, mười lăm tuổi xuân, chưa thành hôn, đang ở độ tuổi đẹp, chẳng những thế còn là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam, xinh đẹp dụ hoặc nhân, mỹ tựa như Nga Mi, trên chán có chu sa trí, nhìn nàng, ai cũng ngờ tiên nữ hạ phàm, phong thái lúc nào cũng uyển chuyển động lòng người, mỗi cử động điều dụ hoặc nhân.

Băng thanh cốt ngọc, thanh nhã nếu tiên, quả không hổ danh đệ nhất mỹ nhân Giang Nam. Tô Ngọc Oánh là thất tiểu thư Tô phủ, trên có hai cái ca ca, bốn cái tỷ tỷ. Đại ca của nàng, Tô Thanh Lưu đã thành hôn, trên có cái nương tử, dưới có bốn cái tiểu thiếp mớp nạp vào. Còn bốn tỷ của nàng điều thành hôn, cùng gả cho một nam nhân. Chỉ có nhị ca Tô Thanh Phong, chưa có chính thức, nhưng dưới có đến mười phòng tiểu thiếp, phong lưu tiêu sái, ham mê nữ sắc.

Phụ thân nàng là Tô Vạn Lâu, làm quan nhất phẩm, mọi người gọi phu thân nàng là Tô đại nhân. Phụ thân nàng là một người tham lam, háo sắc, ác bá mà dân chúng Giang Nam điều chán ghét, phụ thân nàng có hai cái chính thê, dưới là mười sáu cái tiểu thiếp.

Năm nàng mười lăm tuổi, đúng tuổi cập kê, không ít công tử quyền quý điều đập cửa tới cầu hôn. Nhưng không kẻ nào lọt vào mắt nàng, nàng chán ghét những ánh mắt nam nhân kia nhìn nàng, thật ghê tởm. Nàng chỉ muốn gặp một nam nhân có thể đáng khiến nàng yêu thật lòng nhưng nàng đến giờ vẫn chưa tìm được.

Mười lăm tuổi, phong thái uyển chuyển, mị hoặc câu nhân, thanh nhã nếu tiên, băng thanh ngọc khiến, tựa như tiên nữ hạ phàm, mỗi từng bước đi thật uyển chuyển, có thể khiến nam nhân dễ sinh dục vọng. Đêm trăng tròn, nàng ở trong phòng ngắm trăng, thở dài ngán ngẩm.

Rốt cuộc đến khi nào nàng mới tìm được chân mệnh của nàng. Trên gương mặt kiều diễm thở dài, sầu não, ánh trăng hôm nay rất sáng, vầng sáng ánh trăng chiếu rọi trên mặt nàng khiến nàng một thân hồng y, kiều diễm, giống như tiểu hồ ly chuyên mị hoặc đàn ông. Bất cứ ai nhìn không dễ nếm dục vọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!