Gặp nàng, không biết vốn là duyên hay nghiệt
Nàng là công chúa, còn ta là quận chúa
Hai chúng ta vốn là tỷ muội họ hàng xa
Cùng là nữ nhi thân, nhưng số phận trêu đùa
Làm ta yêu nàng, một tình yêu cấm kị
Dù ta có gố gắng ép mình không để yêu nàng
Nhưng vẫn trầm luân, không cách nào có rút ra được
Tại sao ta lại là quận chúa, lại là nữ nhi thân
Ta ghen tị tất cả nam nhân vây quanh nàng, ta ghen tị
Ta biết, tình yêu của ta thật ghê tởm
Nhưng ta cố gắng vẫn cứ yêu không dừng
Từng đêm nằm mộng xuân, nàng tựa vào vai ta
Yểu điệu diễm lệ, khuôn mặt mơ hồ đến mất không có thật
Khi tỉnh mộng, hương thơm của nàng vẫn con vang vãng
Ta thèm khát nàng, nổi tương tư dày vò thật thống khổ
Không đêm nào ta không khổ sở, tương tư vì nàng
Ta cứ thầm trộm yêu nàng, tương tư nàng cũng không ngờ
Đến một ngày, nàng phải làm tân nương, gả cho nam nhân khác
Điều đó làm ta muốn giết nam nhân kia, mất hết lý trí
Ngày hôn lễ của nàng là ngày ta chết đi
Cũng lần cuối ta thấy nàng rơi lệ vì ta…
Lăng Nguyệt quốc, năm 826
Dưới thống trị của vị vua vốn nổi danh hiền tư, thương dân như con, vốn là minh quân chính chực. Lăng Nguyệt quốc an cư lập nghiệp, dân chúng ấm no, không có quan nhân tham lam, hoàng hành. Lăng Nguyệt quốc trở thành vương quốc hùng mạnh, tài nguyên phong phú giàu có, cường thịnh hơn các quốc gia khác, nên không có vương quốc nào dám xâm chiếm Lăng Nguyệt quốc.
Vua của Lăng Nguyệt quốc là Lăng Nguyệt Thượng Quan, niên hiệu là Nguyệt Đế, vốn là vị vua anh minh, ngài chẳng những trừng trị những tham quan làm gương còn xử trảm ác bá hoàng hành dân chúng. Bên cạnh ngày còn có một vị vương gia duy nhất của Lăng Nguyệt Quốc, là Lăng Nguyệt Thượng Vũ, đệ đệ của Nguyệt Đế. Vương gia Lăng Nguyệt Thượng Vũ tuy ở tuổi trung niên, nhưng vẫn giữ được nét mạo hùng dũng phi phàm, khí phách của một thần chiến.
Vương gia Lăng Nguyệt Thượng Vũ không những là vương gia thương dân, còn tận chung vì nước. Ông có hai vị vương phi, yêu thương hết mực, nhưng tuy nhiên, ông không có con trai để nối dõi, vì hai vị vương phi chỉ hạ sinh cho ông một nữ anh. Ngày mà tiểu quận chúa chào đời, hàng vạn hoa đào khắp nơi điều nở rộ, hồng diễm lạ thường, ông đặt tên cho nữ nhi mình là Lăng Nguyệt Hồng Đào.
Lăng Nguyệt Hồng Đào quận chúa lớn lên sự bao bọc của ông, nữ nhi muốn gì ông điều làm được. Chưa kể đến hai vị vương phi điều coi quận chúa như mạng, nếu có sơ xuất gì kểu gì Lăng vương phi và Nhã vương phi điều làm ầm cho coi.
Lăng Nguyệt quận chúa lớn lên không thua gì nam nhân, lúc thất tuổi nàng đòi học võ, kiếm đệ nhất cao thủ bái làm sư phụ, chẳng những thế, nàng còn muốn học, cầm kỳ thi họa điều tinh thông, ngoài ra nàng còn tham khảo chiến lượt, bày mưu bố trận không thua gì tướng quân. Tuy mười sáu tuổi, nhưng Lăng Nguyệt quận chúa lập không ít công cho triều đình, ngoài ra tài mạo của nàng không thua gì nam nhân, chỉ e sợ dù nàng là nam nhân cũng không ai có thể bằng nàng.
Chưa kể đến tướng mạo của Lăng Nguyệt quận chúa, lúc ra đời, hoa đào khắp nơi nở rộ, khiến dung mạo nàng có thể nói yêu diễm tuyệt luân, bất cứ nam nhân điều nhìn nàng điều mê muội, nguyện trầm luân. Trời sinh đào hoa, nếu nàng cười thì bất cứ ai điều nghiên ngã, si mê.
Nhưng trên gương mặt nàng không bao giờ có nụ cười, quá mất lãnh khốc, kêu ngạo tuyệt đối. Dù quận chúa ở tuổi cập kê, nhưng không ái dám thú, vì những kẻ đến cầu hôn điều bị nàng dọa hù chạy, điều này làm vương gia rất đâu đầu còn cảm thán rằng, chẳng lẽ trên đời này không có nam nhân nào xứng với con gái của ông sao.
Lúc Lăng Nguyệt quận chúa mười tám, trong một lần nàng đi săn bắn. Thì lỡ làm bị thương con thỏ, bị bạch y nữ nhân lạ mặt tát thẳng vào mặt, điều này làm tổn thương kêu ngạo của nàng, từ trước tới giờ chưa ai to gan tát hay thậm chí làm điều bất kính trước mặt nàng, nhưng nữ nhân này, lại dám cả gan tát thẳng mặt vào nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!