Chương 36: Phiên Ngoại (4) Lạc Như Ca Và Bạch Khinh Trần

Hồng trần nguyện ái một lần

Dù phải trả giá đắt nàng cũng cam nguyện

Yêu chàng, không phải nhất thiết bên cạnh

Nhìn chàng hạnh phúc, nàng cũng mãn nguyện

Nhưng trời như trêu đùa, ngay cả bên cạnh chàng

Cũng bị cướp đi, thiếu chàng như thiếu đi mạng sống

Luyến điên cuồng, không nhất thiết phải cho chàng biết

Yêu thầm chàng, nàng vẫn mãn nguyện

Bên cạnh chàng dù không danh phận, dù nàng chỉ là thiếp

Dù chàng yêu người khác, dù chàng lãnh đạm với nàng

Nàng chỉ cần ở bên cạnh chàng, cái gì cũng không cần

Nhưng sao ngay cả cơ hội bên cạnh cũng cướp đi

Vì yêu chàng, nàng trả giá bằng cả sinh mạng

Nực cười, tình cảm nàng bị chàng dẫm đạp không thương tiếc

Tâm lãnh, nàng cảm thấy tuyệt vọng

Quá mức bi ai, nàng mỉn cười thê lương

Tựa như phù dung kiều diễm, nhưng lụi tàn bi ai

Sinh mệnh ngắn ngủi, nàng thầm nghĩ

Nếu kiếp sau, nàng vẫn không nên tin cái gì gọi là tình ái

Lăng Châu, Bạch phủ…

Bạch phủ tấp nập người hầu, gia nhân, nô tì, cả người Bạch phủ điều bận rộn. Bên ngoài dáng hỉ đường, bận rộn trang trí cho hôn lễ long trọng. Hôm nay Bạch Khinh Trần, con trai duy nhất của Bạch Long Phá đại hôn, khắp Lăng Châu này không ai không biết Bạch Khinh Trần vốn là mỹ nam đệ nhất Lăng Châu, anh tuấn vô song, cầm kỳ thi họa điều tinh thông, biết bao khuê nữ tiểu thư đài cát điều mến mộ Bạch Khinh Trần công tử.

Đại hôn của Bạch Khinh Trần làm không ít trái tim biết bao thiên kim tiểu thư vỡ mộng tan nát. Người mà Bạch Khinh Trần cưới vốn là Lạc Tịch Phượng, mỹ nữ đệ nhất kinh thành, tài mạo tuyệt luân, biết bao nam nhân, thiếu gia, anh hùng, vương tử, quyền quý, kẻ trong giang hồ điều mơ mộng. Nay đệ nhất mỹ nữ kết hôn, khiến nam nhân trong thiên hạ tiếc hận, không thể giết Bạch Khinh Trần, nhưng không thể.

Đại hôn tấp nập, người người bận rộn, không khí rộn ràng như Lễ Hội Hoa Đăng, náo nhiệt vô cùng, khác với chỗ náo nhiệt, thì ở Biệt Uyển Cư…

Biệt Uyển Cư, nơi mỹ như tiên cảnh, trồng các loại hoa. Không khí u nhã, đàn bướm bay lượm xung quanh những đóa hoa kiều diễm, những chú chim oanh hót như mừng hôn lễ của Bạch Khinh Trần công tử. Một nơi đầy đủ loại hoa, mỹ như tiên cảnh, mùi hương các loài hoa làm người ta dịu lại, thoang thoãng mùi hương dễ chịu. Không khí u nhã, thanh tịnh…

Bổng một tiếng đạn cầm u buồn, thanh âm chứa như nổi nhớ nhung, tương tư. Khúc người đạn cầm như gửi gắm tương tư, thống khổ, thanh âm tuyệt luân khó cầu, người nghe điều trầm mê, nếu ai nghe điều rơi lệ. Không biết nhân phương nào lại đạn cầm ra khúc có thể nói tuyệt diệu, thấm vào lòng người nghe, chỉ e sợ trên đời không có ai đạn cầm như vậy.

Chắc nhân phương cầm là một người bất phàm, tài nghệ tuyệt luân. Tiếng đạn cầm phát ra từ một bạch y nữ tử, nhìn bạch y nữ tử, nếu nhìn cũng phải thốt lên kinh diễm, dung mạo tuy có chút tái nhợt như người bệnh, thân hình mảnh mai, yếu ớt khiến người khác muốn che chở, nhưng cũng không làm giảm đi vẻ đẹp của nàng. Bạch y nữ tử dung mạo tựa như phù dung kiều diễm, thanh nhã nếu tiên, chỉ e sợ rằng, ngay cả đệ nhất mỹ nhân Lạc Tịch Phượng cũng không bằng nàng.

Ngũ quan tinh xảo, phù dung yếu ớt , thanh nhã nếu tiên. Khuôn mặt tái nhợt của nàng hiện lên u sầu, đôi mắt u buồn phát ra cổ thê lương, nàng dùng tâm, hết sức đạn cầm, gửi gắm tâm tư, những nổi tương tư, thống khổ điều cho gió cuốn đi. Tiếng cầm dừng lại, bàn tay thon dài yếu ớt cầm miếng ngọc bội trắng, nét khắc tinh xảo vô cùng.

Nhìn vào ngọc bội, ánh mắt nàng phát ra cổ thê lương, thống khổ tương tư không nói nên lời. Nhìn ngọc bội, tâm nàng đâu như cắt, thanh âm nàng như làn gió cơn diệu làm người nghe trầm mê, như mộng như ảo, trong thanh âm nàng chứa ẩn tương tư, đâu đớn:

– Khinh ca, chàng thật ác độc ! Ta không cần danh phận, chỉ nguyện bên cạnh chàng nhưng ngay cả cơ hội đó chàng cũng cướp đi, khụ khụ, chàng thật ác độc, ha ha, tâm tư của ta điều gửi gắm vào chàng, ha ha.. khụ khụ… chàng nhẫn tâm tuyệt tình cha đạp lên nó, khụ khụ… chàng thật ác độc….

Thanh âm thê lương trách mộng nhìn vào ngọc bội trắng. Nàng vừa nói vừa ho kịch liệt, bổng nàng nôn ra máu. Nhìn khăn dính máu của nàng, khuôn mặt tái nhợt nàng hiện lên nụ cười nhợt nhạt, tự nhiễu chính mình:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!