Kiếp thứ 2: Phụ bạc nam nhân
Năm xưa hắn nói yêu nàng
Vĩnh viễn sẽ không thay đổi
Mười năm bên nhau, bảy năm kết hôn
Thời gian dài, đủ làm nàng đối với hắn khắc cốt ghi tâm
Tất cả của nàng điều dành hết cho hắn
Tất cả ai nói gì nàng cũng không tin
Yêu là phải tin tưởng, nhưng đến khi nàng tận mắt thấy
Hắn lên giường cùng phụ nữ khác, đôi mắt thâm tình
Lúc đó, tâm đã vỡ vụn, không thể tin tưởng
Nực cười thay, người chồng nàng yêu nhất lại phản bội
Cùng lên giường với phụ nữ khác, khiến tất cả điều sụp đổ
Cái gì là lời thề yêu nàng mãi mãi, điều là lừa gạt
Dối trá, tất cả hết thảy là dối trá….
Lần luân hồi thứ hai của Cửa La công chúa…
Nàng luân hồi đến thế giới hiện đại, đầu thai thành Lăng Mỹ Lệ. Nàng có gia đình hạnh phúc, cha mẹ sủng ái, gia gia yêu thương hết mực, bạn bè yêu mến. Cuộc đời đối đãi nàng không tệ, nàng muốn gì được nấy, cả gia đình đối với nàng như ngọc quý trên tay, sủng nàng tùy ý.
Không những thế, nàng còn bạn trai yêu nàng hét mực. Nghĩ đến La Tuấn Phàm, người đàn ông nàng yếu suốt mười năm, bảy năm kết hôn, một quảng thời gian dài đủ cả hai để hiểu nhau.
Nàng luôn tôn trọng La Tuấn Phàm, luôn tin tưởng hắn. Cuộc sống của nàng và hắn thật hạnh phúc cùng hai đứa con nhỏ, một trai một gái, cảm giác hạnh phúc này khiến nàng viêm mãn. Ấm áp đến mất nàng ngỡ như trong mơ.
Cuộc sống gia đình cứ bình lặng, mười năm thời gian bên nhau, bảy năm kết hôn cùng với đôi một trai một gái đã được ngũ tuổi. Cuộc sống êm ấm tưởng chừng không sóng gió, nàng vẫn một mực tôn thờ chồng mình. Tin tưởng dù bên ngoài chồng nàng có bao nhiêu tin đồn.
Nàng vẫn tin tưởng, đôi khi nàng nghĩ, nếu yêu thì phải tin tưởng người ấy hết mực. Không hoài nghi bất cứ điều gì, phải hiểu đối phương, mọi chuyện điều diễn ra bình lặng, nếu không một hôm, nàng tận mắt nhìn thấy….
Ngày mưa rầm rả, nàng về nhà sớm. Hôm nay nàng định về nhà sớm, vì thật nhớ hắn, nhớ các bảo bối, không biết ba cha con có nhớ nàng không nữa, chắc là nhớ rồi đây. Không biết chồng thấy nàng về, vẻ mặt gì nhỉ?
Nghĩ đến cảnh hắn thấy nàng về, vẻ mặt nhung nhớ, sủng nịnh ôm chầm nàng, bảo nhớ nàng một câu. Điều đó đủ làm nàng hạnh phục, nàng thật sự nhớ hắn, mới xa hắn bảy ngày mà như bảy thế kỷ. Nàng hận không thể bay tới bên các con cùng chồng của nàng.
Về nhà thấy căn nhà tối mực, chắc là ba cha con hắn đang ngủ, nàng muốn bất ngờ, nên nàng không gọi cửa chuông mà đi vào bằng cách len lút vì muốn hắn bất ngờ.
Vừa bước vào nhà, nàng thấy có điều gì lạ. Sao ở đây có dày gót phụ nữ, ủa các bảo bối của nàng đâu, chắc có lẽ chúng đang ngủ. Nàng không muốn đánh thức chúng nên bước vào cửa phòng mình, nàng nghe có gì rục rịch, thậm trí có tiếng rên rỉ của ai đó.
Nàng có nghe lầm không ? Ai rên rỉ thế nhở. Nàng tò mò mở đèn lên thì bất chợt, cảnh mà nàng không muốn thấy cũng không muốn tin nhất diễn ra ngay trước mắt nàng. Nằm mơ cũng không thể rằng…
Chồng nàng khỏa thân, mồ hôi ướt đẫm, còn trên giường nàng có nữ nhân khác, thân thể lỏa đồ, miệng rên rỉ. Nàng trố mắt kinh ngạc không thể tin rằng chồng nàng đang quan hệ với phụ nữ khác. Nàng chỉ tay run run vào hắn:
– Anh… anh…
Nàng quả thật không thể tin, chồng nàng đang quan hệ phụ nữ khác. Khi chồng nàng và phụ nữ điều đồng thời quay mặt lại, hai người giật mình, hốt hoảng khi thấy nàng, chồng nàng run run giọng nói:
– Sao em…lại .. về…sớm…
Nàng không thể tin diễn cảnh xảy ra trước mặt. Nàng tức giận, run giọng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!