Trăng trên cao tròn vành vạnh. Haru nằm trên sân thượng, bầu trời thu gọn trong tầm mắt. Con mèo nằm ngay bên dưới chân cô, lâu lâu lại cử động đôi tai nhỏ. Xung quanh mặt trăng sáng, không có một ngôi sao nào. Như những thứ chói lòa, luôn cô độc. Bởi vì sự chói lòa ấy, che lấp đi những vật khác ở cạnh bên. Haru nhắm mắt cảm nhận sự mơn man của làn gió trên làn da mình. Không khí như mang theo vị mằn mặn của biển. Cảm giác thật sự dễ chịu. Ngày nào cũng như hôm nay thì thật là tuyệt vời.
Haru mỉm cười, nhẹ nhàng thả lỏng cơ thể.
Trong không khí, đột nhiên thoang thoảng mùi trầm hương. Haru nhíu mày. Con mèo nằm dưới chân bắt đầu đứng dậy, lượn vài vòng quanh sân thượng. Ánh mắt của nó tập trung, nhìn vào bóng tối. Đôi mắt màu xanh, sâu hun hút.
Một bóng đen thình lình xuất hiện sau lưng Haru. Cô có thể cảm nhận được cái lạnh lẽo của vật sắc nhọn đặt nơi cổ họng mình. Không một chút hoảng sợ, lo lắng. Haru vẫn nhắm mắt. Vật nhọn nơi cổ họng cô đặt vào lực mạnh hơn, Haru có cảm giác hơi nhói đau. Trong không khí có mùi máu tanh, đôi mắt màu tím chợt bừng sáng.
Trong không khí đột nhiên có sự giao động. Sự giao động này khiến cho tâm tư của bóng đen sau lưng Haru bị xáo trộn. Trên trời chợt xuất hiện những bóng đen nhỏ kì lạ. Bóng đen tụ tập lại thành đàn, rồi lại chia nhỏ ra. Thoáng chốc, xung quanh vị trí của Haru và người lạ mặt, xuất hiện một đàn chim lạ. Đôi mắt con nào cũng sắc lạnh, chỉ chờ có cơ hội là lao tới.
- Bảo bọn nó cút đi. Tôi không ngửi được mùi vị này.
- Chẳng phải là cùng một loại người sao? Sao lại kì thị đồng loại vậy? – Haru mỉa mai, trong giọng nói của cô cơ hồ không hề có bất cứ sự lo sợ nào.
- Đừng đánh giá thấp tôi. Khôn hồn thì hãy bảo bọn nó cút đi. Tôi không quen hành sự khi bị giám sát.
- Chuyện này... thực là tôi không làm được. Đây không phải người của tôi.
- ...
Trong gió mang đến cảm giác lạnh tới thấu xương. Cây cỏ đều đóng một tầng băng mỏng. Một người đàn ông mặc trên người bộ trang phục màu trắng, cổ có thắt nơ màu đen, trông rất trang trọng. Anh ta mang găng tay màu trắng, có vẻ ưa sạch sẽ. Người đàn ông cúi đầu về phía Haru sau đó mới ngẩng đầu lên. Giây phút hai ánh mắt chạm nhau, vật nhọn trên tay người lạ bỗng nhiên có chút lơi lỏng. Haru vẫn im lặng quan sát tình hình. Con mèo của cô cũng nằm im không lên tiếng.
Người đàn ông đứng trước mặt hai người. Anh ta từ từ, cẩn thận cởi bỏ chiếc găng tay màu trắng ra, để lộ một bàn tay trắng hơn cả tay con gái, mềm mại hơn cả da tay của một tiểu thư quyền quý, chưa phải đụng tay làm việc gì bao giờ. Haru có chút ngưỡng mộ. Thảo nào anh ta lại là người ưa sạch sẽ như vậy.
Người đàn ông mới đến lạnh lùng nói chuyện. Trong âm điệu của anh ta mang theo cái lạnh của băng.
- Mau cút đi. Ở đây không có chuyện của ngươi.
- Hừ. Ngươi nghĩ ngươi là ai? Người trong tay ta, muốn làm gì thì đó là do ta quyết định. Muốn giết cũng chưa đến lượt ngươi. – Người đàn ông lạ mặt hung hăng. Haru cười lạnh trong lòng.
Người đàn ông sạch sẽ nheo mắt nhìn người lạ, giọng nói đều đều.
- Bằng năng lực của ngươi, tự tin có thể giết cô ta. Ngươi không ảo tưởng sức mạnh đấy chứ?
- Ngươi... nhìn đi.
Trên chiếc cổ trắng xinh đẹp, một dòng máu nhỏ chảy ra từ vết thương đã bắt đầu có dấu hiệu khô lại. Vật nhọn vẫn giữ nguyên vị trí. Người đàn ông sạch sẽ không những hoảng hốt, ngạc nhiên mà còn cười rất tươi.
- Chỉ bằng vật bé nhỏ đó? Thật ấu trĩ.
Người lạ còn chưa kịp nổi giận, một luồng khí lạnh bao bọc lấy thân thể của Haru, vật nhọn trên cổ cũng biến mất. Khi Haru quay đầu nhìn lại, những con chim đang làm công việc của mình, rất tận tụy. Trong không khí, mùi hôi thối nồng nặc. Người đàn ông sạch sẽ không hề quan tâm, anh ta đưa mắt nhìn Haru thầm đánh giá.
- Cô không sợ sao?
- Tại sao lại phải sợ?
- Hắn sẽ giết cô. Chẳng lẽ cô không cảm thấy điều đó.
- Như anh nói... anh ta không có khả năng để giết tôi. – Ngập ngừng một chút. – Và anh cũng vậy.
Người đàn ông sạch sẽ mỉm cười thú vị. Anh ta đeo găng tay màu trắng vào. Cúi đầu với Haru. Chớp mắt một cái hoàn toàn biến mất.
Không khí lại trở nên trong lành. Không còn mùi hôi thối cũng như mùi máu tanh. Con mèo lại luẩn quẩn dưới chân Haru, trưng ra bộ mặt ngây thơ vốn có. Haru đưa tay chạm vào cổ mình, cảm giác vật nhọn lúc nãy hoàn toàn chân thực. Cô cúi đầu bước chân xuống nhà.
Trong màn đêm tĩnh mịch. Đôi chân nhẹ nhàng rời khỏi vị trí. Con rắn nhỏ rụt đầu vào trong áo.
Sáng hôm sau soi gương, trên cổ Haru không hề có một vết xước. Cô nhìn thật kĩ, còn lấy tay xoa mấy lần để chứng thực, nhưng rất tiếc là vẫn không thấy thay đổi gì.
Buổi sáng, căn tin khá ít người. Haru nhàn rỗi thưởng thức bữa sáng kiểu Pháp. Ngón tay đặt lên bàn, gõ thành nhịp. Bên ngoài trời có vẻ âm u. Haru đột nhiên thấy lạnh. Mới cúi người chỉnh lại áo, xoa xoa cánh tay, ngẩng đầu lên đã thấy tuyết rơi. Là tuyết rơi đấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!