Chương 8: Trong Đôi Mắt Em

Ánh sáng vàng tỏa ra từ chiếc bóng đèn duy nhất trong căn phòng, chiếu thẳng lên bóng dáng của một người con gái. Cô ngồi đó, im lặng và bất động. Không khí xung quanh có sự xao động. Tiếng gió thổi vi vu, tiếng côn trùng kêu, tiếng bước chân vội vã.

Cánh cửa phòng mở ra. Bước chân nhẹ nhàng tiến vào, đoán chừng có hai người. Ghế phía đối diện được di chuyển. Haru từ từ mở mắt. Đôi mắt màu tím nhìn hai người phía đối diện.

- Em có điều gì cần nói không?

- ...

- Im lặng không giúp em được gì trong hoàn cảnh này đâu. Dù biết em không tham gia vào, nhưng chắc chắn em có biết người ra tay, có đúng không?

- Tại sao anh có thể khẳng định, em không tham gia vào việc đó? – Haru hào hứng. Trông cô lúc này khác hẳn với vẻ chán nản, không hợp tác thường ngày.

- Em...

- Haru. Chuyện này không thể đùa được đâu. Em đừng có cố chấp. Hãy nói những gì em biết. Bọn chị sẽ tìm cách giải quyết. – Lyn nói với vẻ nghiêm trọng. Bởi cô nghĩ, Haru nhất thời trẻ con, không hiểu chuyện.

Nhưng trên đời này, sai lầm là khi bạn đánh giá một người chỉ qua vẻ bề ngoài của họ. Haru dựa lưng vào chiếc ghế, vẻ mặt hoàn toàn thoải mái. Đối lập với sự nghiêm túc của Rain và Lyn.

Tài liệu về Haru không hề có trong thư viện thông tin của học viện. Hay có nhưng lại không thể tiếp cận. Điều này khiến cho Rain và Lyn cảm thấy hiếu kì. Chuyện xảy ra tối hôm qua, rõ ràng các học sinh khác đều biết, tại sao họ lại không có phản ứng gì. Như kiểu chuyện sống chết của người khác không hề liên quan tới mình. Rain đứng từ trên cao, nhìn xuống sân trường. Từng nhóm học sinh cười đùa vui vẻ, trên gương mặt ai cũng là sự tự nhiên như bình thường.

Phía cuối cánh cổng, người hầu mặc trang phục màu đen xách chiếc túi nhỏ bước đi, đầu không hề quay lại một lần. Chẳng ai chú ý đến cô ta. Chẳng ai quan tâm.

- Cậu ngơ ngẩn ở đây làm gì?

- Cậu nghĩ xem. Có phải học viện này vốn không phải như chúng ta nghĩ? Nó không tốt đẹp đến như vậy. Chúng ta luôn có lòng tin tuyệt đối vào giáo viên và hiệu trưởng, không hề nghi ngờ. Cho tới tối hôm qua, tôi nghĩ: Có phải Tracy cũng đã bị giết thay vì trở lại quê hương?

- Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi. – Gray đặt một bàn tay lên vai Rain. Ánh mắt nghiêm túc nhìn anh.

Rain đưa mắt nhìn về phía xa. Liệu có phải là anh đang làm cho mọi chuyện phức tạp lên không?

Haru nằm trên bàn. Từ lúc bước chân vào học viện này, có một điều cô luôn thắc mắc mà không tìm thấy lời giải đáp. Tại sao bàn của học viện luôn làm bằng đá? Để cho những lúc nóng nực, chạm vào rất mát mẻ. Để cho những lúc cô đơn, chạm vào lạnh thấu tâm can. Để cho những lúc đau khổ, chạm vào thấy bình thản. Cánh cửa lại một lần nữa mở ra.

- Em có thể đi rồi. Xin lỗi, hai hôm nay đã làm em vất vả.

Haru đưa đôi mắt ngây thơ nhìn Rain. Đôi môi khẽ mỉm cười. Cô biết chuyện này sẽ đến, dù hơi muộn so với dự tính. Ra khỏi phòng, đi qua một hành lang dài, cuối cùng Haru cũng trông thấy ánh mặt trời. Chỉ là ngay tại thời điểm ấy, bước chân cô dừng lại. Rain có chuyện cần giải quyết nên bước ra khỏi phòng sau Haru. Bóng dáng Haru đều thu vào tầm mắt anh, cho anh một cảm giác kì lạ. Một cảm giác cô đơn? Lạnh lẽo? Cô độc? Tất cả đều không phải.

Haru đứng dưới ánh sáng, một suy nghĩ thoáng qua trong đầu Rain: một thiên thần!

- Sao mà đứng ngẩn ngơ ở đây vậy? – Lyn không biết tự lúc nào đứng sau lưng Rain mà anh không hề hay biết. Giật mình, Rain cúi đầu đi thẳng.

- Này. Sao thế?

- Có điều tra thêm được gì không?

- Không hề. Mà chúng ta vừa nhận được thông báo về trường. Chắc họ không muốn chúng ta nhúng tay vào vụ này.

- Ừ.

- Này Rain, con bé đó – Haru – không hề có một chút thông tin nào. Tớ đã cho người bên mình điều tra. Tất cả thông tin về con bé đó đều không hề tồn tại. Mạng lưới thông tin nhà tớ không thể nào bỏ qua bất cứ thứ gì. Vậy tại sao không hề biết gì về Haru?

- ...

Bước chân Rain dừng lại, nơi ngưỡng cửa. Anh muốn thử cảm nhận, cảm giác của Haru lúc đó là gì? Dưới góc độ của Haru, cô bé đã nghĩ gì khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt. Nhưng để đoán được suy nghĩ của người khác, Rain cần học thêm rất nhiều. Anh khẽ thở dài, mặc kệ Lyn đang nói bên cạnh, tiến về lớp học.

Cánh cửa nhà mở ra, một không gian lạnh lẽo bao trùm. Bước chân Haru chạm vào nền đá. Lần đầu tiên cô để ý, trong bóng tối, bức tranh trên trần nhà phát ra ánh sáng kì lạ. Một mùi hương khác xuất hiện trong căn nhà của cô. Haru nhẹ nhàng cởi bỏ bộ quần áo trên người, bước vào nhà tắm. Tinh dầu trà là thứ luôn giúp Haru thư giãn tinh thần tốt nhất. Trong không khí có sự va chạm của kim loại. Haru vẫn nhắm mắt trong bồn tắm, cảm nhận sự thoải mái trong thân thể của mình.

Bóng đen xuất hiện bên cánh cửa nhà tắm, nhìn đống quần áo lộn xộn trên nền nhà. Bàn tay chạm vào tay cầm trên cửa, chưa đầy hai giây đã lập tức buông tay rời khỏi.

"Đó là một tình yêu đầu đầy ngây ngô, khờ dại. Đến cả nắm tay cũng cảm thấy ngượng ngùng. Anh và cô ấy cùng dạo đi. Dưới bầu trời trong xanh, trên đồng cỏ lộng gió, chỉ cần hai người ở bên nhau. Tất cả đều là hạnh phúc. Chỉ cần có cô ấy, với anh là đủ phải không?".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!