"Cuộc sống của tôi chìm ngập trong bóng tối. Một màu đen đáng sợ. Dù là ngày hay đêm, xung quanh tôi chỉ là một màu đen. Ánh sáng? Đó là thứ mà tôi không bao giờ mơ tưởng tới. Tôi tưởng chừng mình sẽ sống mãi như vậy. Sống trong đêm tối cho đến khi mình chết. Lần đầu tiên tôi biết tới ánh sáng. Lần đầu tiên tôi biết đến thứ gọi là mặt trời. Lần đầu tiên tôi biết đến cây cối, đến những âm thanh kì lạ của cuộc sống. Và cũng khoảnh khắc ấy, tôi biết màu của máu
- một màu đỏ tuyệt đẹp.
Hai bàn tay tôi đầy máu tươi. Những giọt máu chảy qua tay tôi, rơi xuống nền đất. Chiếc váy tôi đang mặc trên người loang lổ những vệt máu".
***
Haru nằm dài trên bàn đá và nhắm mắt. Đối diện, Gray vẫn thong thả dùng bữa. Đối với hai người, dường như chẳng có ai làm ảnh hưởng tới ai. Người ăn cứ ăn, người nghỉ ngơi cứ nghỉ ngơi. Con mèo nhảy lên bàn, lượn vài vòng tìm vị trí thích hợp. Cuối cùng nó quyết định trở về vị trí bên cạnh chân của Haru để nằm. Bên ngoài trời, những cơn gió quật nghiêng ngả những thân cây vững chắc. Mọi hoạt động liên quan tới hội trường đều dừng lại.
Mọi người tập trung thành những tốp nhỏ nói chuyện, từ phòng học, hành lang cho đến cả căng tin. Một cảm giác quen thuộc xuất hiện. Haru cảm nhận được những di chuyển trên cánh tay của mình. Đôi môi khẽ mỉm cười thật nhẹ. Khoảnh khắc ấy thu gọn trong đáy mắt của Gray. Anh đứng dậy rời khỏi bàn đá, trả lại không gian cho một người và hai thú cưng.
- Bảo bối, nếu em còn di chuyển nữa. Không đảm bảo là em có cơ hội quay về bên chủ của mình đâu.
Con rắn muốn bò vào trong lớp áo của Haru như vẫn thường làm với Rai. Nhưng hành động đã bị ngăn chặn. Nó quay đầu lại, quấn lấy cánh tay của Haru quyết định nằm im. Haru lắng nghe những âm thanh. Không khí có mùi lạ. Mùi hương khiến Haru cảnh giác. Nó quyến rũ nhưng cũng có mùi nguy hiểm. Con mèo nhảy lên bàn cuộn tròn bên cạnh tay của Haru. Một chiếc bóng đổ dài trên bàn đá. Không phải Rai. Bảo bối trên tay Haru có vẻ sợ hãi, nó siết nhẹ cánh tay của cô.
Haru định tiếp tục công việc nhàn nhã của mình, nhưng xem chừng người tới không có ý định rời đi. Trước mặt Haru là một cậu học sinh, trang phục màu xanh. Đôi mắt màu nâu nhìn Haru chăm chú.
- Bạn là Haru, học cấp K?
- Đúng vậy.
- Tốt quá. Tìm đúng người rồi. Tôi có thể nhờ bạn một việc được không?
- Trên mặt tôi có khắc chữ nhờ vả sao?
- Tôi không có ý đó. Lớp tôi có tổ chức một giải đấu để nâng cao năng lực cho thành viên trong lớp. Người của hội học sinh cũng tham gia, anh Rain bảo tôi đến mời bạn tới đó.
- Bây giờ?
- Đúng vậy. Bạn đi được không?
- Bạn dẫn đường đi.
Không khí trong sân tập vô cùng hào hứng. Từ phía xa Haru có thể trông thấy Rain, Lyn và mấy học sinh khóa trên khác. Trong sân tập là hai học sinh nam đang đối đầu với nhau. Bên ngoài lớp kính, những học sinh khác đang cổ vũ rất nhiệt tình. Mọi người đang rất tập trung vào những diễn biến trên sân tập. Haru ngồi xuống chiếc ghế còn trống, bên cạnh Gray. Ngồi một lúc lâu, Haru mới để ý học sinh khóa trên đang bàn luận chuyện gì.
- Tôi cá trong lần thứ năm.
- Không thể, phải lần thứ bảy.
- Nếu như chỉ sau bốn lần thì sao? – Lyn hỏi.
- Không thể nào. – Cả mấy người cùng đồng thanh.
- Tại sao?
- Hội trưởng, phân tích đi.
- Mọi người quay qua nhìn Rain chờ đợi câu trả lời.
- Hãy nhìn cách thức hình thành phép thuật. Cậu học sinh đó mất quá nhiều thời gian. Khả năng phản xạ cũng còn thấp, chưa nhạy cảm với tình hình. Sức chịu đựng còn hạn chế, chưa thể gia tăng tốc độ. Với tình hình này, cùng lắm là lần thứ sáu.
Thì ra họ đang nói về trận đấu giữa hai học sinh. Nhìn thì rõ ràng có sự chênh lệch giữa hai người. Haru chống cằm nhìn chăm chú.
- Hai lần nữa là kết thúc.
Giọng của Gray khá nhỏ, giống như đang tự nói với chính mình. Haru không quay lại nhìn sắc mặt anh, nhưng đoán chừng anh cũng đã theo dõi rất chuyên tâm, và đánh giá rất sát. Quả thật ai cũng nghĩ người có thể lực kém, thời gian khai triển một phương thức lâu, phản xạ kém sẽ khó tấn công. Tuy nhiên, còn phải xét đoán đối thủ của người đó là người như thế nào. Mặc dù người tấn công có năng lực kém.
Nhưng người phòng thủ lại có vẻ coi thường, không hề để tâm, chỉ tập trung tạo hình đẹp mắt, chứ không quan tâm tới chất lượng. Việc cậu ta bị thất thế cùng lắm cũng là hai hoặc ba lần nữa mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!