Sáng sớm Rai có vẻ hào hứng và có phần hồi hộp. Bảo bối đã quen với Haru, nó quấn lấy tay cô và ngủ một giấc. Bên ngoài cửa sổ, nắng đã bắt đầu chiếu lên những khóm hoa đang khoe sắc.
- Nè, Haru.
- Hử?
- Hội trường lần này, cậu có thể giúp tớ không?
- Giúp? Chuyện gì?
- Thật ra mỗi lớp đều phải có một nội dung tham gia vào lễ hội. Các lớp khác đều đăng kí mở gian hàng. Tớ nghĩ lớp mình nên khác biệt một chút. Tớ muốn lớp chúng ta tổ chức một vở kịch. Kịch bản tớ đã lên sẵn rồi. Nhưng không biết mọi người có tham gia hay không? Có thể giúp tớ nhận một vai không?
- ...
- Haru!
- Vào giờ học rồi.
Thầy giáo bắt đầu với mớ lý thuyết nhàm chán. Haru đeo tai nghe và gục xuống bàn. Làn gió sớm mai mang theo hương thơm thật dịu dàng. Tiết sinh hoạt. Sau khi thầy giáo chủ nhiệm tổng kết hoạt động trong tuần, lên kế hoạch và thông báo về hội trường. Cả lớp chẳng mấy ai quan tâm, ngoài Rai. Haru nhận thấy trong mắt cậu là niềm đam mêm cuồng nhiệt. Chống tay lên cằm, ngắm nhìn gương mặt của Rai. Haru nhận ra, cậu cũng có nét quyến rũ.
Con rắn màu xanh đang nằm trên chiếc cổ của Rai, nó thè lưỡi nhỏ ra. Khác với sự tự tin hàng ngày, Rai đưa ra yêu cầu khá ngập ngừng, có vẻ như cậu đang hồi hộp. Tiếng mấy bạn nữ nói chuyện còn lớn hơn tiếng của Rai. Haru nghe lõm bõm, câu được câu mất.
- Vậy, bây giờ là phần tuyển thành viên tham gia. Bạn nào có hứng thú với vở kịch này, xin hãy giơ tay. Sau khi có đủ người, chúng ta sẽ bốc thăm chọn nhân vật chính.
Không khí trong lớp chìm vào im lặng. Chẳng có ai quan tâm tới vở kịch. Mọi người chỉ chuyên tâm làm việc của mình mà thôi. Ánh mắt Rai nhìn Haru đầy tha thiết, cầu khẩn. Dù cố gắng quay đi, nhưng nghĩ lại những gì Rai đã giúp mình những ngày qua, Haru đành liều mạng xung phong. Bởi vì nghĩ ngoài mình ra sẽ chẳng có ai hứng thú, và vở kịch sẽ không thể thực hiện nếu chỉ có một người tham gia.
- Một người. Mời bạn lên đây.
- Hai người. Mời bạn lên đây.
"Hai người", Haru giật mình nhìn quanh lớp học. Mùi hương nhẹ nhàng quanh quẩn xung quanh người. Giọng nói trầm ấm vang lên từ đằng sau: "Thật không ngờ Haru cũng có hứng thú với hoạt động ngoại khóa". Haru quay đầu nhìn lại. Không biết tự bao giờ, cả bốn vị trí đằng sau lưng của mình đều có người ngồi. Và người theo chân Haru bước lên là Shin – một trong tứ gia.
- Oa. Thật bất ngờ. Mau đăng kí.
- Đăng kí thôi.
Tiếng con gái nhao nhao trong lớp. Nhân vật trung tâm đã tham gia vào vở kịch này, thì điều đương nhiên những cô gái khác không thể nào bỏ qua cơ hội tiếp cận thần tượng. Sau một lúc vất vả chọn lựa, Rai cũng chọn cho mình những "diễn viên" vừa ý. Tiếp đến là phần bốc thăm phân vai diễn, để cho công bằng, Rai sẽ không cho ai biết về nhân vật chính hay phụ trong vở kịch. Không có tên nhân vật trong lá thăm, thay vào đó là những con số.
Danh sách trong tay Rai là bí mật, do đó sẽ tránh trường hợp mọi người sử dụng phép thuật để thay đổi tên của nhân vật.
- Bây giờ, xin mời các bạn cho cả lớp xem số trong lá thăm của bạn.
- Shin – số 6.
- Haru – số 5.
- Jili – số 1.
- ...
Sau khi công bố hết số trong lá thăm, mọi người đều hồi hộp chờ đợi vai diễn của mình. Rai cầm danh sách tên trong tay, mỉm cười đầy ẩn ý. Nụ cười khiến cho Haru cảm thấy không thoải mái.
- Sau đây là tên nhân vật mà các bạn đảm nhiệm trong vở kịch. Hi vọng mọi người hợp tác để đi tới thành công. Đề tài của vở kịch này là một câu chuyện tình yêu bị ngăn cấm. Nhân vật chính sẽ một nam và một nữ. Thật may mắn là kết quả mọi người bốc được không có sai lệch về giới tính. Chắc hẳn mọi người rất hồi hộp để biết xem ai sẽ được nhận vai nam chính đúng không?
Haru liếc mắt nhìn Rai, nhưng cậu không hề đáp lại. Khác với vẻ rụt rè, ngập ngừng lúc nãy, trông Rai bây giờ cực kì hào hứng. Haru nhận ra bản thân đã bị lừa.
- Nhân vật nam chính của chúng ta, xin chúc mừng cho người giữ lá thăm số... 6.
- Thật tuyệt vời, xúc động quá. Không biết ai có may mắn được làm nữ chính. Thật ghen tỵ quá đi. – Tiếng những học sinh nữ không có cơ hội tham gia vào vở kịch đầy tiếc nuối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!