Mùi trầm hương ngày càng đậm. Trong căn phòng kín, Satome vẫn im lặng. Bất chợt, đèn chợt sáng lên. Satome không kịp thích ứng. Cô từ từ mở mắt ra và thấy Haru đang ngồi trên chiếc ghế gỗ cổ điển được chạm trổ tinh xảo. Con mèo bước từng bước tới gần đến bên cạnh. Kim ngắn của chiếc đồng hồ treo trên tường vừa nhích sang số mười tròn trĩnh. Con chim bồ câu nhỏ màu trắng cất lên tiếng hót quen thuộc.
- Chủ nhân, vật mà chủ nhân cần đây ạ.
Con dao bằng bạc chỉ nhỏ bằng ngón tay út sáng lên dưới ánh đèn. Con dao được Haru đưa cho Satome rất lâu về trước. Satome đã cất giữ nó cẩn thận. Lần đầu con dao lớn bằng con dao gọt hoa quả bình thường. Nhưng kì lạ mỗi năm nó lại nhỏ đi một chút. Ban đầu Satome lo sợ vì sự thay đổi của nó. Tuy nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh khi chạm vào con dao, sự lo lắng của Satome đã biến mất.
Được Haru giao cho vật quý như vậy khiến Satome rất hạnh phúc. Hạnh phúc vì chủ nhân đã tin tưởng mình.
Haru nhận lấy con dao. Một làn khói mỏng manh đã thoát ra ngoài khi cô chạm vào nó. Con dao lại nhỏ hơn một chút.
- Vật này có rất nhiều nỗi oán hận, tại sao lại cần nó?
- Chính vì nó mang nhiều nỗi oán hận nên mới cần thiết.
Andy nhìn con dao trên tay Haru thật lâu. Nỗi oán hận cất giấu bên trong cứ cuộn trào. Con dao càng nhỏ, nỗi oán hận càng bị thu hẹp không gian càng trở nên điên loạn. Nhưng Andy không hiểu được, nỗi oán hận ấy có thể làm nên việc gì?
Haru hiểu được sự thắc mắc của Andy lẫn Satome. Cô không vội giải thích. Thời gian còn nhiều.
***
Killua khẽ nhíu mày, trong không khí phảng phất mùi thân thuộc.
- Kelly, dậy đi.
- ...
Kelly thức dậy. Trước mắt chỉ có ánh sáng của chiếc đèn phép thuật, mọi thứ vẫn còn chìm trong bóng tối. Cô nhìn gương mặt của Killua, không hề có sự khẩn trương, lo lắng.
- Anh, sao dậy sớm vậy? Trời còn tối mà.
- Đã là mười giờ sáng rồi.
- Anh, em còn buồn ngủ lắm. Trời tối như vậy sao là mười giờ sáng được. Cho em ngủ thêm đi. – Kelly mệt mỏi, quả thực cô còn rất buồn ngủ. Cô nghĩ Killua lại đang đùa với mình.
- Thật sự là mười giờ sáng rồi. Quỷ háo sắc, từ bao giờ em lại trở thành con heo vậy?
- Gigi.
Kelly nheo mắt nhìn vào khoảng bóng tối trước mặt. Giọng nói đó rất thân thuộc.
Trước mặt cô xuất hiện ánh sáng từ những ngọn đèn phép thuật. Hơn mười người dần dần lộ rõ trước mặt cô. Những người trong Blood Moon đã tới đây.
Chàng trai với nụ cười nửa miệng xuất hiện đầu tiên. Anh nhìn Kelly, nụ cười càng thêm phần hào hứng.
- Gigi, ai cho anh chê em là heo?
- Lại còn không đúng. Mười giờ sáng mà em vẫn còn buồn ngủ. Không thành heo thì là... gấu sao? Gấu ngủ đông.
- Hứ.
Những gương mặt khác cũng tụ tập lại xung quanh nơi Kelly và Killua đang ngồi. Kelly đứng dậy, nhường chỗ cho những người mới tới. Thì ra phép thuật ở đây quả thực rất mạnh, có thể biến ngày và đêm giống nhau.
- Sau khi chuyện này kết thúc, chúng ta nhất định phải đòi tiền công mới được.
- Đúng vậy. Đã hủy hết toàn bộ hợp đồng kí trong năm nay, nếu như không có tiền, chúng ta sẽ mặt dày ăn bám.
- Cảm ơn các bác đã giúp đỡ. – Killua khẽ cúi đầu.
- Không sao. Tiểu mỹ nhân của chúng ta, làm sao chúng ta có thể dễ dàng từ bỏ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!