Chương 34: Cắt Đứt Sự Ràng Buộc

Haru nghe thấy sự dao động, có mùi máu, mùi trầm hương, còn có cả hương hoa, hương trà. Tuy nhiên, Haru vẫn ngồi yên tại vị trí của mình. Có tiếng trở mình khe khẽ. Gió mơn man qua da, cảm giác thật dễ chịu.

Satome vất vả tránh và đánh lại đám người mới đến. Mùi trầm hương mà cô đã cố gắng làm quen vẫn khiến cho cô cảm thấy khó chịu. Không có thời gian để tâm tới những người khác, Satome cố gắng làm tròn nghĩa vụ của mình. Khi chủ nhân bảo bọn họ "đợi ở đây", có nghĩa là dù bất cứ trường hợp nào xảy ra tuyệt đối không được để bất kỳ ai xâm nhập vào ngôi nhà. Vì vậy bằng tất cả khả năng của mình, Satome sẽ bảo vệ lối vào ngôi nhà. Tuy nhiên sự thật câu nói của Haru lại không phải mang ý đó.

Chợt có mùi hương phảng phất trong không khí khiến cho Satome giật mình. Mùi hương này khiến cho người cảm nhận được nó thật sự hoảng sợ. Sự đáng sợ tột cùng. Các chuyển động của Satome trở nên hỗn loạn. Liếc mắt xem chừng những người khác, dường như họ cũng đang trở nên bối rối. Một người bình thản bước qua đám người đang đánh nhau trong sự bình yên. Bước chân không hề chần chừ, không hề né tránh. Satome phóng bỏ con dao nhỏ trong tay, người đang giao đấu với cô ngã gục trên mặt đất. Thoáng vụt xuất hiện trước mặt người đang bước đi. Bước chân người lạ dừng lại. Ánh sáng, thứ ánh sáng mờ mờ từ trên cao khiến cho Satome phải căng mắt mới nhìn rõ gương mặt ấy. Giây phút nhìn thấy gương mặt đó khiến cho tim của Satome như bị bóp nghẹt. Cảm giác khó thở như bị rút hết không khí. Phải bản lĩnh lắm cô mới có thể đứng vững. Âm thanh xung quanh dường như biến mất, trong khoảnh khắc cô và người lạ đối mặt.

- Dừng lại.

Giọng nói đều đều nhưng lại mang tới ảnh hưởng lớn. Tiếng nói phát ra tựa như lời thì thầm, khiến cho những người có mặt dù không muốn cũng miễn cưỡng chấp nhận. Chiếc mũ trùm đầu được kéo xuống, gương mặt ấy càng trở nên rõ ràng hơn. Satome có thể nghe thấy tiếng hít thở khó khăn của một số người trong nhóm. Một vài người ngã xuống, giãy dụa trên mặt đất. Trên trán Satome lấm tấm mồ hôi, bàn tay nắm chặt tưởng chừng có thể ứa máu, răng cắn chặt, không thể mở lời.

Người lạ cười cười, bước qua cô. Satome ngã gục trên mặt đất. Đôi mắt cô cố gắng nhìn theo bóng dáng ấy, bàn tay cố gắng hướng về phía người lạ, nhưng không thể cử động theo ý muốn. Hơi thở cứ thế dần biến mất. Cô hối tiếc. Thật sự hối tiếc, vì đã không thể trở nên giỏi giang hơn. Hối tiếc vì không thể gặp lại chủ nhân. Cô muốn nói với chủ nhân, mình yêu quý chủ nhân như thế nào. Muốn cuộc đời này chủ nhân sẽ mãi hạnh phúc. Một chút lạnh chạm lên gương mặt cô. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Satome vẫn chỉ nghĩ tới một mình chủ nhân. Vẫn mong khoảnh khắc được gặp lại nụ cười hạnh phúc ấy. Nụ cười như mùa xuân. Ánh mắt như cả thế giới. Vĩnh viễn mất đi người mà cô yêu thương.

Người lạ chạm tay lên bức tường vô hình, mỉm cười. Sau đó, chậm rãi rời đi. Bức tường ấy, không thể phá vỡ. Nhìn những người nằm trên đất lạnh, người lạ bước đi không chút chần chừ. Những người mặc đồ đen cũng rời đi. Cơn mưa bất chợt trong thoáng chốc nhấn chìm tất cả những mùi hương còn sót lại, cuốn trôi đi mùi máu tanh. Những người nằm trên mặt đất lạnh, dưới cơn mưa lạnh, cơ thể lạnh và trái tim cũng nguội lạnh. Mưa vô tình hay là khóc thương cho số phận những người bất hạnh?

- Em vẫn lạnh lùng như vậy, thật là... không chịu thay đổi gì cả?

- Thay đổi, thật sự rất mệt.

- Ừ.

- ...

- Hôm nay trời có mưa?

- Không. Chỉ có gió thôi.

- Anh muốn ôm em.

- Em muốn giết người.

- Sẽ chẳng đi đến đâu cả... Kabo...

- Vẫn chưa chết. Em biết.

Có tiếng thở dài khe khẽ. Haru lắng nghe chăm chú.

- Anh sẽ lấy mạng của người phụ nữ đó cho em. Chỉ cần em quay về.

- Em không thể quay về được nữa rồi. Và, em cũng không muốn anh phải xuống tay với người đàn bà đó.

- Em...

- Anh có biết tại sao ở đây luôn không có ánh sáng không? Không phải nó bị giới hạn phép thuật. Mà bởi vì, em không muốn nhìn thấy gương mặt của chính mình.

- Cũng không muốn nhìn thấy anh? Chúng ta đã từng rất hạnh phúc khi sống ở đây. Nếu như anh cương quyết cấm em rời đi, thì có lẽ, hôm nay, em có thể tự tin mà đối diện với chính mình.

- Ừ. Nhưng cuộc đời không thể tồn tại một chữ "Nếu" để có thể bỏ qua tất cả, hay quay lại từ đầu. Do đó, em đã bước đi thì không hề thấy hối tiếc.

- Hôm nay tại sao em đến đây gặp anh? Muốn nhìn anh lần cuối?.

- Lần đầu và... cũng là lần cuối cùng.

Ánh sáng từ góc phòng sáng lên khiến cho Haru phải nheo mắt lại để thích nghi. Một căn phòng ngăn nắp hiện rõ trước mắt cô. Đối diện với Haru là một chàng trai trẻ, mái tóc dài chạm đất. Làn da hơi xanh. Đây là lần đầu tiên cô có thể nhìn rõ được màu sắc của những vật dụng quen thuộc trong căn phòng này. Chiếc ghế bằng gỗ lâu năm mà cô thường ngồi. Cốc sứ màu đen mà cô thường uống nước. Chiếc bàn đá, những quả bóng, những chiếc đĩa bị sứt mẻ,... Tất cả đều hiện rõ ràng.

Cô chạm tay vào những đồ dùng quen thuộc, cảm giác như một góc nhỏ quá khứ ùa về. Dạo một vòng xung quanh căn phòng, ghi nhớ từng thứ một. Bước chân dừng lại, đối diện với chàng trai trẻ đang ngồi trên giường.

Bàn tay cô đưa ra, lưng chừng rồi rút lại. Chàng trai trẻ mỉm cười với cô. Đôi mắt anh nhìn cô như cố gắng ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt ấy. Khi ánh mắt hai người giao nhau, Haru tự dưng giật mình, lảng tránh nó.

- Anh vì em, sẵn sàng mạo hiểm rời khỏi đây. Sẵn sàng làm mọi việc để có thể nuôi em lớn. Chỉ mong em ở bên anh, sống những ngày tháng thanh bình, an ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!