Haru quan sát hành động của Hattrick Moran. Người đàn ông đó có liên quan tới Luhan, người đàn ông đó mang theo dư vị của cái chết. Mọi người trong bữa tiệc đều vui vẻ thưởng thức những món ăn, cùng nhau trò chuyện. Satome rời đi, sau một lúc thì quay lại, miệng cười hài lòng. Đột nhiên không khí có sự xáo trộn. Trong vòng bán kính ba mét xung quanh Moran, toàn bộ người đều bị thiêu thành tro.
Một nhóm người mặc đồng phục màu đen đã nhanh chóng bao vây xung quanh khu vực ấy, ngăn cách những vị khách có mặt trong hội trường.
Trên mặt đất, lửa màu đen vẫn đang cháy, những người đã chết đã hoàn toàn biến mất. Có sự hoảng loạn, có sự thích thú, có sự tò mò hiện lên gương mặt của những người tham gia.
- Ngài Moran, xin hãy kiềm chế, làm ơn thu lại phép thuật.
Sau khi một trong số những người mặc đồ đen lên tiếng, ngọn lửa lại lan rộng hơn. Người đàn ông đứng ở giữa đám lửa đang cháy, cười hài lòng.
- Vincend Maden đâu? Tôi muốn gặp bà ta.
- Xin lỗi ngài, phu nhân không có mặt ở đây.
- Không có mặt ở đây? Đùa à?
Một ngọn lửa lao về phía người đàn ông mặc đồ đen, anh ta không kịp tránh, ngọn lửa bao bọc lấy toàn thân thể. Trong hội trường rộng lớn, chỉ vang lên tiếng thét thảm thiết. Ngay đến cả tro cũng không còn. Những người mặc đồ đen còn lại không hề tỏ thái độ tức giận, họ có vẻ thận trọng hơn trong việc tiếp cận Moran.
"Choang". Tiếng ly vỡ khiến cho mọi người đang tập trung vào Moran phân tâm. Mọi ánh mắt đều hướng về nơi phát ra âm thanh đó.
Đôi mắt màu tím đầy ý cười. Bước chậm rãi tiến thẳng về phía Moran.
- Xin lỗi, Vincend Maden không có ở đây. Chỉ có Vincend Haru thôi. Ngài Moran không nên phá hỏng buổi tiệc này chứ?
- ... Phu nhân, người vẫn còn sống.
Ngọn lửa màu đen biến mất. Người đàn ông sững sờ trước gương mặt người con gái đó. Mái tóc màu đen, đôi mắt màu tím tự tin đó. Người cả đời Moran theo đuổi. Vị tanh tưởi, gai gai bao trọn xung quanh người Haru. Cô cảm thấy hơi buồn nôn tuy nhiên gương mặt không hề biến sắc. Moran cảm thấy như mùa xuân thực sự trở lại. Gương mặt người con gái đó càng gần, càng gần hơn. Cứ ngỡ cả đời sẽ không thể tới gần, vậy mà giờ phút này, Moran lại có thể gặp lại người con gái mà ông yêu.
Không còn gì để hối tiếc nữa rồi.
Bàn tay của Moran dường như sắp chạm tới gương mặt của Haru, một bàn tay khác đã ngăn lại. Moran nhíu mày nhìn chàng trai trẻ. Rai nở nụ cười thân thiện, nhưng lại dùng lực ở bàn tay khá nhiều.
- Ngài Moran, xin hãy tự trọng.
- Tự trọng? – Có chút không vui trong câu hỏi của Moran.
- Ngài Moran. Tôi nghĩ có chút hiểu nhầm ở đây. Chúng ta sẽ nói chuyện riêng ở phòng tôi, tránh làm phiền tới những vị khách khác.
- ... Juvia... em...
- Mời ngài.
Haru đưa tay mời. Moran nhìn chằm chằm vào cô, cảm giác hơi khó chịu. Nhưng cuối cùng thì Moran cũng cất bước. Một giọng nói vang lên, khiến cho những bước chân rời đi dừng lại.
- Khoan đã, ngài định cứ thế mà đi sao ngài Hattrick? Với lại, nhà Vincend xử lý việc này như thế nào đây? Làm chết người của chúng tôi, cứ thế mà đi là xong sao?
- Ngài Jainy. – Một vài giọng nói khe khẽ cất lên.
- Không thể cứ để cho họ muốn làm gì thì làm được. Hoàng tộc thì sao? Hải quân thì sao? Chả lẽ cứ nhẫn nhịn không làm gì, cứ để bị đàn áp sao? Tôi không bỏ qua chuyện này đâu.
- Ý ngài là sao? – Haru trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt người đàn ông đó.
Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên. Khoảng cách giữa họ cũng phải tầm mười mét. Vậy thì làm sao Haru trong nháy mắt có thể xuất hiện được ở đó. Rai đã từng chứng kiến sự dịch chuyển của Haru, động tác chậm rãi, nhưng tốc độ lại rất nhanh, mắt thường không thể theo kịp.
- ... Tôi... Ý của tôi là nhà Hattrick định giải quyết chuyện này như thế nào? Tôi muốn sự công bằng.
Jainy tham gia chiến trường từ năm mười sáu tuổi. Đối với người đàn ông bước qua tuổi năm mươi, không có cái chết nào chưa từng thấy. Không có loại người nào chưa từng gặp. Tuy nhiên, lần đầu tiên đứng trước một cô gái tầm mười sáu, mười bảy như thế này, ông lại có cảm giác sợ hãi. Một nỗi sợ không tên. Bao nhiêu lời muốn nói, đều không thể thốt ra, khi nhìn vào đôi mắt màu tím ấy.
- Công bằng ư? Ngài nghĩ có thể sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!