"Ngày xửa ngày xưa, có một con búp bê chỉ cần được chủ nhân yêu thương thì sẽ có linh hồn. Nhưng bởi vì quá đặc biệt, mọi người xung quanh đều khiếp sợ nó, và nó trở nên rất cô đơn. Rồi một ngày, nó gặp được một người sẵn sàng chấp nhận mọi thứ về nó, vị chủ nhân đã đem đến cho nó những cảm xúc và trải nghiệm mới lạ. Sau bao thử thách, hai người họ đã nhận ra tình cảm của nhau, và thề rằng sẽ ở bên nhau mãi mãi.
Nhiều năm sau đó, vị chủ nhân cũng đã gần đất xa trời... Đến tận lúc ấy, con búp bê vẫn ở bên cạnh chủ nhân của nó... Và khi vị chủ nhân qua đời, con búp bê không bao giờ cử động nữa.
Chắc hẳn là hai người họ đã lên thiên đường cùng nhau."
- Anh, búp bê đó thật đáng thương?
- Tại sao?
- Bởi vì nó từng bị tổn thương. Người ta đã làm nó đau, hắt hủi nó.
- Không quan trọng Haru à. Đến cuối cùng, búp bê cũng tìm thấy người mà cả đời nó yêu thương và yêu thương nó. Dù có bao nhiêu tổn thương, chỉ cần đến cuối con đường, có một ai đó để tin yêu. Vậy là hạnh phúc rồi.
- Anh, anh có hạnh phúc không?
- Hạnh phúc à? Chỉ cần Haru luôn hạnh phúc, là anh cũng hạnh phúc.
***
Đôi mắt màu tím nhìn thẳng vào Rai, nở nụ cười rạng rỡ.
- Anh trai, thật vui khi gặp lại anh.
- Haru...
Một cánh cửa khác bỗng dưng được mở ra. Một không gian hoàn toàn khác. Trong khoảnh khắc, những người trong hội trường chỉ còn lại gần một nửa, trang phục có nhiều màu sắc hơn. Có hai người mặc đồ trắng tiến lại phía Kelly, Luhan và Andy.
- Mời ba vị đi theo chúng tôi. Chúng ta cần thay đồ cho bữa tiệc.
- ...
Nhận được cái gật đầu của Haru, ba người mới rời khỏi. Rai nhìn vào người con gái trước mặt mình. Người mà bấy lâu nay vẫn luôn trong tầm nhìn của cậu. Haru đã "trưởng thành" thật rồi.
- Chủ nhân. Chúng ta cần thay trang phục.
- Haru, đi theo anh một chút.
- Thiếu gia, bây giờ không phải lúc để nói chuyện. Mời cậu ra ngoài tiếp khách dùm.
Cô gái trong trang phục hầu gái có vẻ không thích Rai, đôi mắt nhìn anh có phần chán ghét. Cô gái này đã gặp Haru ở nhà thờ
- Satome. Haru mỉm cười rồi rời khỏi. Bước chân Rai tiến về hội trường mới. Âm nhạc, ánh sáng, màu sắc, những khuôn mặt, tất cả đều khiến anh chán ghét. Nở một nụ cười miễn cưỡng, Rai thân thiện cúi chào những vị khách. Bên tai anh vang lên giọng cười thích thú: Trông cậu chủ cười như bị đau bụng vậy.
Haru mặc một chiếc váy màu đen kín đáo. Mái tóc màu đen được uốn nhẹ. Satome đặt một chiếc vương miện bằng bạc nhỏ trên mái tóc. Trông Haru giống một công chúa bí ẩn. Đôi mắt màu tím, đôi môi đỏ, trên người Haru tỏa ra một hương thơm nhẹ nhàng. Mỉm cười hài lòng, Satome xịt một chút tinh dầu hoa vào tay, vuốt lại mái tóc của Haru. Trong gương, một cô gái xinh đẹp với nụ cười lạ lùng.
- Đi thôi.
- Vâng, chủ nhân.
Cánh cửa mở ra, Luhan đã đứng đợi ở đó từ bao giờ. Dáng người hoàn hảo, gương mặt hoàn hảo, bộ trang phục dạ hội cũng hoàn hảo. Tuy nhiên, khác với mọi lần, Luhan không cười với Haru. Satome bước đi trước, để lại không gian cho hai người.
- Haru, cho anh biết đang xảy ra chuyện gì?
- Suỵt!
Haru lấy ngón tay chạm nhẹ lên môi của Luhan, biểu thị im lặng. Ngón tay của Haru lạnh, cảm giác nhẹ nhàng chạm vào bờ môi của Luhan. Đây là lần đầu tiên cô chủ động chạm vào anh, trái tim anh thoáng đập lệch đi một nhịp. Ngón tay rời khỏi môi anh, có chút tiếc nuối. Hôm nay, Luhan thấy Haru cười rất nhiều. Nhưng, nụ cười nào cũng có cảm giác khó chịu. Nụ cười của cô, không hề thật lòng.
- Chúng ta đã thỏa thuận. Không nói chuyện, không thắc mắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!