Mùa hè. Ánh nắng nhạt chiếu qua những ô cửa kính. Những ô cửa kính trên sàn như lồng giam cuộc đời Haru. Lần đầu tiên Haru thoát khỏi bóng tối, nhưng lại bước vào một nhà tù khác. Rốt cuộc thì bóng tối vẫn tốt hơn.
Qua cửa sổ bằng kính, Haru trông thấy những cái cây màu xanh. Trông thấy những bông hoa màu đỏ, màu vàng, màu tím. Bầu trời với những đám mây kì lạ. Và, Haru còn trông thấy những cơn mưa. Những cơn mưa mang theo nỗi sợ hãi vô tận. Haru thường chui vào góc tủ, nhưng cảm giác sợ hãi ấy mãi đeo bám cô. Dù cho có ở bất cứ nơi đâu, vẫn nghe thấy tiếng sấm vang rền trong không khí.
Một buổi chiều, Haru chạm vào thứ gì đó mềm mềm, cảm giác tay hơi ngứa. Một con mèo màu đen. Đôi mắt của nó thật đẹp. Haru rất thích mèo con. Thường chơi đùa với mèo con, thường cười vui vẻ với nó. Cho đến một ngày, mèo con nằm giữa những thứ nước màu đỏ, tanh tanh. Dù có chọc ghẹo như thế nào, mèo con vẫn không chơi đùa cùng Haru nữa.
- Chủ nhân. Có muốn ra ngoài dạo chơi không? Bên ngoài nắng rất đẹp.
- Sao tôi thấy bầu trời âm u lắm mà?
- Không phải đâu. Tôi sẽ đưa chủ nhân tới một nơi có nắng ấm áp, có hoa và những đồng cỏ trải dài vô tận. Nơi đó có gió và những đám mây. Nhất định, chủ nhân sẽ hạnh phúc.
- Vậy. Chúng ta đi.
Không biết đã đi bao lâu, đi bao xa. Khi nhìn lại phía sau, Haru chỉ thấy một màu đen, sâu hun hút. Bóng tối đã quá quen thuộc, giờ đây lại cảm thấy sợ hãi. Có phải khi đã quen với điều mới mẻ, con người ta dễ dàng lãng quên đi những gì mình đã trải qua trước đó?.
Nơi Haru sống, chưa từng có tuyết. Chỉ có nắng và những cơn mưa. Tuyết trắng và lạnh. Tuyết rất đẹp và mỏng manh. Những bông tuyết rơi trên vai, chạm vào da. Cảm giác mềm mại mà lạnh buốt.
- Định đi đâu?
- ...
- Muốn trốn sao? Đừng mơ.
- Làm ơn hãy tha cho con bé. Đừng làm tổn thương nó. Đây là con gái của chị mà.
- Tất cả những gì tôi làm. Đều muốn tốt cho nó. Nếu như nó không tổn thương, làm sao có thể trưởng thành được chứ?
Haru nhìn người phụ nữ trước mặt mình. Một người phụ nữ rất đẹp, đôi mắt màu tím rất cuốn hút. Nụ cười ngọt ngào, làn da trắng hồng. Người phụ nữ đó, là mẹ của Haru. Người mà chỉ nhìn thấy thôi cũng khiến cho Haru ghê tởm. Người phụ nữ bên cạnh ôm chặt lấy cơ thể của Haru, luôn luôn bên cô, chăm sóc cho cô. Người đàn ông đi cùng cũng vậy. Với Haru, họ là những người ấm áp nhất, là những người tuyệt vời nhất mà Haru có.
Gió không còn thổi, những bông tuyết cũng ngừng rơi. Một ánh sáng màu xanh lóe lên.
Trên nền tuyết trắng, những dòng máu ấm nóng chảy mãi không ngừng. Bàn tay nhỏ chạm vào, cảm giác thật tuyệt. Thì ra, vị của nó cũng không tệ. Một mùi hương quanh quẩn xung quanh, cảm nhận được người bên cạnh mình, bé con ngẩng đầu lên.
Một người phụ nữ rất xinh đẹp đang cười với bé con. Bàn tay nhỏ muốn chạm vào gương mặt ấy.
- Haru. Mẹ sẽ để con sống trong thế giới khắc nghiệt này. Hãy sớm trưởng thành nhé.
Một nụ hôn nhẹ lên đôi môi nhỏ. Người phụ nữ biến mất cùng màn đêm.
Chỉ còn tiếng gió gào thét dữ dội. Tuyết rơi ngày càng nhiều. Một bàn tay khẽ chạm vào Haru. Người phụ nữ người đầy máu mỉm cười với cô. Không hiểu tại sao, Haru lại cảm thấy vô cùng ấm áp. Người phụ nữ vẽ một vòng tròn màu đỏ lên bàn tay trái của cô, lẩm bẩm một câu gì đó trong miệng, có phần ngắt quãng. Đôi mắt dần dần chìm vào mơ màng. Chỉ nghe được một chút.
- Chủ nhân... hạnh phúc.
***
Ngôi biệt thự rất u ám. Một người đàn ông cúi đầu kính cẩn với cô. Dẫn Haru đi theo hành lang dài như vô tận. Mặc dù trong đêm tối, Haru vẫn bất giác nhìn về phía tầng hai. Ánh sáng từ cửa kính vẫn luôn là thứ tồn tại nơi góc nhỏ trái tim. Bước chân khá nhẹ, dường như chỉ như gió thoáng qua trên hành lang. Mùi trầm hương rõ rệt. Mùi hương khiến cho Haru hơi nhíu mày. Cô không thích mùi này, từ lâu đã không thích nó. Đến cửa chính, bước chân của người đàn ông dừng lại.
Quay đầu nhìn về phía sau, người đàn ông với giọng nói ấm áp, khác biệt với vẻ ngoài của anh ta. Giọng nói ấm áp, như trách móc.
- Chủ nhân. Có phải cũng quên tôi rồi không?
- Mirick, anh thay đổi rồi.
- Vâng. Để phù hợp với chủ nhân thôi.
Ánh sáng từ những bóng đèn chùm màu tím, một nụ cười hạnh phúc khẽ thoáng qua.
- Vậy, những người này thì sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!