Bởi vì không muốn trên mảnh đất của Sun có máu của người khác. Haru quyết định rời khỏi ngôi nhà. Khi trời còn chưa sáng, Haru khép cánh cổng màu xanh, kéo chiếc mũ che đầu quay lưng đi, bỏ lại phía sau tất cả những kỉ niệm anh và cô từng có.
- Nữ hoàng. Em định đi đâu?
Bước chân của Haru chững lại. Đi đâu, cô cũng chưa biết. Chỉ biết rằng, nhất định cô sẽ không ở lại mảnh đất này. Haru nhất định phải rời khỏi đây. Càng xa càng tốt.
Cơn gió mang theo mùi vị của sương mai, cảm giác hơi lạnh. Hơi lạnh khiến cho Haru chợt nghĩ tới một quyết định lạ lùng.
- Em sẽ đi tìm người phụ nữ đó.
- Haru, Sun không hề muốn em sẽ trả thù cho anh ấy đâu.
- Em không trả thù. Em chỉ muốn bà ta cho em biết, tại sao lại có thể nhẫn tâm giết chết con của chính mình mà thôi.
- ... Em có... trở lại không?
- Em không biết.
- ...
Killua đeo cho Haru một chiếc vòng đá màu đỏ. Cậu đặt lên nó một nụ hôn nhẹ. Vòng đá sáng lên. Haru thoáng sững sờ.
- Đây không phải là chiếc vòng sinh mệnh của anh đâu. Chiếc vòng này sẽ bảo vệ em, cũng như giúp anh biết em được an toàn. Dù đi bất cứ nơi đâu, chỉ cần em mệt mỏi, hay quay về đây. Bọn anh ở đây... đợi em.
- Cảm ơn anh.
Haru biến mất trong buổi sáng đầy sương.
- Anh hãy bảo vệ cho cô ấy thật tốt.
- Tôi sẽ cố gắng.
Thành phố nhộn nhịp. Haru bước chân vào một quán cà phê. Không gian ấm áp, với bản nhạc tình ca vang lên những âm thanh dễ chịu. Ly cà phê nóng hổi tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Con mèo quanh quẩn dưới chân Haru, cô đưa tay xoa đầu nó. Cái xoa đầu biểu thị mọi việc đều ổn. Ngắm nhìn phố xá qua lớp cửa kính, cơn mưa nhẹ khiến cho cảnh vật trở nên ảo diệu. Mùi vị bánh ngọt của quán rất ngon, cảm giác muốn ăn thêm mãi.
Haru ngồi một lúc ngắm nhìn thành phố, gương mặt có chút buồn, thu hút bao ánh nhìn trong quán. Khi tiếng chuông đồng hồ báo hiệu tám giờ tối, Haru mua thêm một phần bánh ngọt mang về, rời khỏi quán. Cơn mưa ngày càng nặng hạt. Haru ôm con mèo trong lòng, tay cầm chiếc ô màu xanh.
Khi về tới khách sạn, bên ngoài mưa lớn hơn. Lấy chiếc chìa khóa từ tay lễ tân, Haru theo thang máy trở về phòng của mình. Từ trên cao, thành phố trông thật nhỏ bé.
Tivi đang phát một bộ phim hoạt hình. Haru bước vào phòng tắm. Làn nước ấm xoa dịu mọi cảm giác. Đằng sau tấm lưng trần xuất hiện một mặt trăng màu đỏ.
Kelly nhìn những đồng tiền cuối cùng còn sót lại trong ví. Cơn mưa nặng hạt khiến cho mọi thứ đều trở nên mờ nhạt. Kelly không biết nên ở đâu đêm nay. Cô muốn đi tìm Haru, nhưng lại không biết được vị trí của chị ấy. Cuối cùng, lại quay trở về nơi cô rời bỏ. Căn biệt thự quen thuộc đang sáng đèn. Kelly có thể nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ. Chắc chắn đó là một không gian ấm áp và hạnh phúc. Cô đã từng có những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi trong ngôi nhà đó. Tuy nhiên, tất cả giờ chỉ là dĩ vãng.
Kelly kéo chiếc va ly rời đi. Dưới cơn mưa, bóng dáng cô độc đến xót xa.
Trong đêm mưa, lũ chuột bắt đầu hành động.
Cảnh sát đang trực đêm, bỗng nhận được tin báo có xảy ra một vụ nổ tại khách sạn lớn trong thành phố. Những chiếc xe lao đi trong đêm. Nhận định ban đầu, chỉ có hai nhân viên của khách sạn bị thương, khách trong căn phòng đó hoàn toàn bình an.
Haru khoác chiếc áo tắm dài ngang đầu gối, mái tóc còn đang ướt. Đôi tay vuốt ve bộ lông mềm mại của con mèo. Cảnh sát chỉ lấy một số thông tin cơ bản. Bởi vì toàn bộ đồ đạc đều bị hủy, nên khách sạn đã bồi thường cho cô một số tiền. Haru không nhận, chỉ yêu cầu một bộ trang phục để thay. Cô đang lưỡng lự có nên ở lại khách sạn này, hay là tìm kiếm một nơi khác. Đôi mắt màu tím chợt nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc.
- Mèo con.
Andy nhìn ra bên ngoài, phát hiện Kelly đang thẫn thờ trên phố. Chẳng cần nói thêm, con mèo màu xanh chạy theo hình ảnh ấy. Sau khi thay xong bộ quần áo, nhận lời xin lỗi từ khách sạn, Haru tới một nhà hàng gần đó, gọi một số đồ ăn và chờ đợi.
Không để Haru thất vọng, năm phút sau, Andy quay lại với Kelly. Nhìn thấy Haru, Kelly khóc như một đứa trẻ. Tưởng chừng sẽ không thể tìm thấy, lúc tuyệt vọng nhất, hình ảnh con mèo màu xanh khiến cho Kelly mừng rỡ. Bước chân đi theo con mèo, cho tới khi nhìn thấy người mà mình tìm kiếm, nhìn thấy Haru vẫn bình an. Kelly cảm thấy thật hạnh phúc.
- Haru. Cảm ơn chị, vì chị vẫn bình an.
- Ừ. Ăn tối chưa?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!