Chương 23: Quá Khứ. (Phần 2)

Luhan đưa cô về sống trong biệt thự của mình. Đến khi Haru tỉnh lại không thấy Kabo ở bên, cô bắt đầu tìm kiếm. Nhưng lại bị người của Luhan giữ lại. Người con trai đó suốt ngày vào phòng cô, nói chuyện với cô. Haru thấy cực kì chán ghét. Kabo đang chờ cô. Kabo của cô vẫn còn sống, cô cần quay trở lại để gặp anh. Nhưng Haru không thể rời khỏi căn phòng. Nhìn vết cắt được băng bó cẩn thận, Haru nổi điên với nó. Cô dùng tay cào xé, đến khi vết cắt bị rách ra cũng không dừng lại.

Người con trai đó xuất hiện, nổi điên với Haru, anh ta đặt bàn tay của mình lên đầu cô, khiến cho Haru không cử động được. Chỉ biết căm phẫn nhìn người con trai đó.

- Em muốn chết ư? Tiếc là không thể được. Bao giờ tôi cho phép, em mới có quyền chết.

- ...

Mỉm cười hài lòng, người con trai đó bước ra khỏi phòng. Haru ngơ ngẩn nhìn vào cánh tay của mình. Lại nổi điên. "Anh ta không cho cô chết, anh ta có quyền gì. Muốn sống hay chết là do Haru định đoạt". Tuy nhiên, Haru không thể chạm vào vết thương đã được băng bó lại. Chỉ cần đặt tay lại gần, luôn có một khoảng cách ngăn Haru chạm vào nó. Dù cố gắng như thế nào cũng không được.

Thì ra việc sống chết của bản thân, Haru cũng không thể tự mình định đoạt nữa. Haru muốn gặp Kabo, cô nhớ anh, cực kì nhớ anh. Mỗi lần chạm tay vào chiếc vòng cỏ, Haru đều cảm thấy rất buồn và trái tim nhói đau.

Mùa đông đến, chỉ còn những cành cây trơ trọi giữa trời. Một sáng mai thức giấc, Haru trông thấy tuyết rơi. Mặt đất phủ đầy tuyết trắng. Bất chợt cả người Haru run cầm cập. Không khí trong phòng rất ấm áp, nhưng Haru vẫn cảm thấy rất lạnh.

Luhan đã quen với vẻ lạnh nhạt của Haru. Khi bước vào phòng trông thấy sự khác lạ của Haru, anh tiến tới gần. Haru nằm trên giường, bàn tay nhỏ ôm lấy người. Cô bắt đầu cảm thấy khó thở, cảm giác như oxi trong không khí bị hút hết.

- Haru, em làm sao thế?

- ...

- Em thấy khó chịu ở đâu sao? Anh cho người gọi bác sỹ tới.

Luhan khẽ chạm nhẹ vào người Haru. Cô hét lên. Nơi mà Luhan chạm vào khiến cho Haru cảm giác như bị ai đó đâm cho một nhát. Trong không khí có mùi máu. Luhan nhíu mày nhìn vẻ đau đớn của Haru, đầu ngón tay của cô đang chảy máu. Đôi mắt hay nhìn anh thờ ơ, giờ nhắm chặt. Mồ hôi trên trán Haru túa ra.

- Andy.

- Vâng. Chủ nhân.

- Gọi Hate tới đây. Càng nhanh càng tốt.

Người con trai trong trang phục màu đen biến mất sau câu nói của Luhan. Haru bắt đầu lên cơn co giật. Luhan không dám chạm vào Haru vì sợ cô phản ứng như lúc nãy.

Chưa đầy một phút, một con mèo màu trắng xuất hiện. Đôi mắt của nó có màu hổ phách. Con mèo tiến lại gần Haru quan sát, nó khẽ liếm đầu ngón tay đang chảy máu của Haru. Máu ngừng chảy. Con mèo nằm xuống giường, đôi tai của nó vểnh lên nghe ngóng.

- Có chuyện gì thế?

- Chủ nhân, đứa trẻ này có một kết ấn khiến cho sức mạnh của nó bị kìm hãm. Nhưng hình như có điều kiện gì đó khiến cho kết ấn bị yếu đi... Chủ nhân đã đặt lời nguyền cho con bé sao?

- Ừ.

- Nhưng tại sao lại là hai cái? – Con mèo nghi hoặc nhìn Luhan.

- Hai cái? Chỉ có một thôi.

- Vậy thì có ai đó đã đặt lên một lời nguyền khác.

- Có xung khắc không?

- Không hề. Nó bảo vệ con bé rất tốt.

- Về chuyện kết ấn?

- Tôi sẽ điều tra thêm về chuyện này, tạm thời chỉ có thể kết ấn một cái khác giúp cho con bé không bị đau đớn dằn vặt. Andy, mang nó lại đây.

Haru đã chìm vào giấc ngủ. Luhan ngồi trên chiếc ghế nhìn ngắm gương mặt của cô. Nó bình yên. Nếu như cô chỉ ngủ như thế này, thì chắc hẳn có rất nhiều người yêu thích. Luhan suy nghĩ một chút về Haru. Thông tin của Haru hoàn toàn không có gì. Luhan mang cô về bởi vì yêu thích tính cách của cô, và bởi vì đôi mắt màu tím rất đặc biệt. Dần dần Luhan cảm thấy yêu quý Haru. Luôn muốn nói chuyện cùng cô, mặc dù đáp lại chỉ là sự thờ ơ, lạnh nhạt. Luhan chưa từng thấy cô cười.

Luhan thông báo cho cô cái chết của Kabo không biết bao nhiêu lần. Dần dần, Haru không nổi điên với anh đòi tìm kiếm Kabo nữa. Cô chỉ bình thản chấp nhận nó.

Haru không nói chuyện với bất cứ ai trong biệt thự của Luhan. Ở cô luôn toát ra vẻ lạnh nhạt. Người khác có muốn quan tâm, muốn gần gũi cũng bị thái độ của cô đẩy xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!