Chương 22: Quá Khứ. (Phần 1)

Lần đầu tiên Haru gặp Kabo, người cô đầy máu. Anh mang cô đi dưới cơn bão tuyết. Với Haru đó là một người vô cùng ấm áp. Đối với Kabo, cô là thiên thần. Năm đó Haru tròn hai tuổi.

Kabo luôn chơi đùa cùng Haru, luôn làm theo mọi thứ mà cô yêu cầu. Chỉ cần Haru muốn anh đều đáp ứng cô.

Kabo muốn chọn ngày anh và cô gặp nhau là ngày sinh nhật của Haru. Nhưng Haru lại thích mùa thu mát mẻ thay vì mùa đông lạnh giá. Bắt đầu từ lúc sáu tuổi, sinh nhật của Haru đổi từ mùa đông sang mùa thu.

Có một lần Haru trông thấy những cánh chim bay lượn trên bầu trời cao. Haru cũng muốn được thử cảm giác đó. Cô nhất quyết đòi anh thực hiện nó. Kabo hứa sẽ cho cô bay trên trời vào ngày sinh nhật của cô. Haru cảm thấy thế giới này chỉ cần anh là đủ.

Nhưng bên cạnh Kabo có một người mà Haru sợ. Đó là bố của anh. Người đàn ông đó luôn nhìn anh và cô với ánh mắt chán ghét, hận không thể giết chết. Trong suy nghĩ của Haru, chỉ cần có người đáng sợ đó ở đâu, cô sẽ tránh đến chỗ đó.

Sinh nhật Haru, Kabo mang cô tới một đồng cỏ rộng lớn. Haru có thể nghe thấy tiếng gió thổi, tiếng chim hót. Mùi cỏ ngọt ngào, mùi đất dễ chịu. Kabo đặt vào tay cô một vòng cỏ, Haru rất thích nó. Kabo đặt lên vòng cỏ trong tay một thần chú rồi đặt nó lên đầu Haru. Những vòng cỏ quá lớn, thay vì ở trên đầu, nó lại rơi xuống cổ. Một chiếc vòng cổ bằng cỏ chính tay Kabo làm.

Haru đã có một ngày sinh nhật vui vẻ, dường như cô cũng quên luôn lời hứa của Kabo lúc trước. Khi nắng dần khuất sau những ngọn cây, Kabo dắt tay Haru tới một đỉnh đồi cao. Gió thổi mạnh.

- Nhắm mắt lại đi. Anh muốn tặng em một món quà rất tuyệt vời.

- Là gì vậy anh?

- Em chỉ cần nhắm mắt lại. Khi nào anh bảo em mở mắt ra, em sẽ biết.

- Vâng.

Haru cảm nhận được một luồng khí ấm áp chạy dọc cơ thể bắt đầu từ eo, nơi mà tay của Kabo chạm vào. Gió mơn man chạm vào da mặt cảm giác hơi ngứa, Haru cười khẽ. Cảm giác như bản thân được nhấc bổng lên cao.

- Anh, mở mắt được chưa?

- Chưa được. Lát nữa. Bao giờ anh bảo được thì mới mở mắt.

- ...

Một phút sau.

- Anh, được chưa?

- ... Chưa. Đợi thêm một chút nữa đi.

- ...

Hai phút sau.

- Anh.

- Mở mắt ra đi. – Kabo giọng mệt mỏi.

- Oa. Thích quá. Anh, chúng ta đang bay đúng không? Tuyệt quá. Em đang bay này.

- Đừng động đậy. Anh mới chỉ luyện thôi, nên mất nhiều sức lắm. Để anh luyện thêm sẽ đưa em bay cao hơn nữa.

- Yêu anh nhất.

Haru mỉm cười vui sướng. Khi Kabo đưa Haru quay trở lại mặt đất, cô quay đầu hôn vào má anh hai cái cảm ơn. Kabo cười ngây ngô. Lời thì thầm hòa cùng gió bay lên tận trời cao. "Anh cũng yêu em".

Sinh nhật tám tuổi cũng chính là ngày định mệnh của cuộc đời Haru. Cũng là ngày mà lời yêu của Kabo không trọn vẹn. Đêm hôm đó mưa lớn. Cơn mưa kèm theo sấm sét khiến cho cả thành phố bị mất điện. Trong vòng tay ấm áp của Kabo, Haru đang ngủ thì giật mình bởi tiếng la hét. Haru rất nhạy cảm với âm thanh.

- Kabo, em sợ.

- Có chuyện gì vậy Haru? – Kabo tỉnh dậy vì cảm nhận được cái giật mình của Haru.

- Kabo, có người chết. Có người đang kêu cứu... Có mùi máu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!