Chương 20: Những Mảnh Kí Ức Rời Rạc.

--> Haru vẫn trong cơn mơ màng, dù cảm giác toàn thân đau nhức đã không còn.

Cảm giác có cái gì đó ươn ướt chạm vào cổ. Gương mặt của Don gần ngay bên cạnh khi Haru tỉnh dậy. Don chào cô bằng một nụ cười ngọt ngào. Đôi mắt đầy sự vui mừng.

- Ngủ ngon không?

- ...

- Em đã uống hết "máu" của anh, làm sao anh có thể để mình chịu thiệt được.

- Hừ.

Haru nhẹ nhàng xuống giường, bước vào nhà tắm.

Kelly vẫn không ngừng gọi cửa.

Trên tuyết, những bông hoa màu đỏ nở rộ, vươn mình mạnh mẽ.

Sân trường đầy tiếng cười nói vui vẻ. Chơi ném tuyết, đắp người tuyết, tạo những hình thù kì dị từ tuyết. Haru bước chậm trên nền tuyết, vì sợ trơn. Căng tin hôm nay không có nhiều người. Mọi người ăn trưa cũng khá lặng lẽ.

Có một chút nghẹn ở cổ, Haru đưa tay lấy cốc nước đặt trên bàn, một bàn tay đã lấy nó trước khi Haru kịp chạm vào.

- Ha... Ru, Chào cậu! Nhớ tôi không?

- ...

- À. Nước sao? Làm thế nào đây, tôi cũng cảm thấy khát lắm.

- Nước của em đây.

Một cốc nước ấm được đặt vào bàn tay chưng hửng của Haru. Thức ăn cũng được nuốt trôi. Don lấy khăn tay lau đi vệt nước trên khóe môi của Haru, cử chỉ đầy yêu thương, bảo vệ.

- Chỉ vui đùa chút thôi mà Don, cậu không nên xuất quỷ nhập thần như vậy chứ. Cô ấy... cũng không chết được đâu.

- À, tất nhiên. Tôi chỉ sợ cô ấy ăn không ngon thôi. Chứ không sợ cô ấy chết.

Chàng trai mới xuất hiện nở nụ cười ám muội. Ánh mắt hoàn toàn tập trung trên người Haru. Với Don, chàng trai này là một người "bạn" làm ăn có chút thân thiết. Lần nào gặp nhau cũng tìm cách trêu chọc Haru, nhưng nhận lại chỉ là sự thờ ơ của cô. Qua bao nhiêu lần vẫn không rút ra kinh nghiệm.

Haru lại tiếp tục bữa trưa, xem việc xảy ra như không hề liên quan tới mình. Một chiếc lá màu xanh xuất hiện trên bàn đá.

"Cạch".

- Haru, có chuyện gì vậy? Haru, đợi anh.

Giữa thời tiết lạnh giá, tuyết lại rơi. Haru mặc kệ tất cả. Bước chân vội vã trở lại nhà.

"Mọi chuyện sẽ không phải như vậy đúng không? Bọn họ đang chỉ đùa cợt với em thôi đúng không? Em sẽ không mất anh đâu đúng không? Chỉ là nói dối thôi... đúng không?"

- Haru. Em làm sao vậy?

- Buông tôi ra. Mau buông tôi ra.

- Tự dưng em chạy như điên dưới thời tiết như thế này. Không sợ làm mình bị thương sao? Em sẽ ốm đấy.

- Buông tôi ra nhanh.

- Haru.

- Tôi không thể mất anh ấy. Tôi không muốn mất anh ấy. Mau buông tay ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!