Chương 15: Cô Đơn, Thật Sự Chẳng Vui Vẻ Chút Nào...

Một ngày mùa thu, mưa vẫn rơi không ngớt. Haru gặp Rai trong thư viện trường. Sau khi mượn sách và tìm cho mình vị trí thích hợp, Haru chuyên tâm nghiên cứu sách. Rai ngồi bên cạnh chỉ chăm chú nhìn Haru. Đối mặt với việc bị người khác nhìn nhiều thành quen, Haru cơ bản không thèm quan tâm. Cho đến khi chuông báo hết giờ, và đến lúc đói bụng, Haru mới gấp sách lại. Quay qua nhìn chỗ trống bên cạnh mình, hóa ra Rai đã rời khỏi tự lúc nào.

Bước đi trên nền đá màu nâu, Haru cảm thấy cơn mưa mùa thu cũng không đến nỗi chán ghét. Mưa kèm thêm chút se lạnh, buổi tối ngủ cũng ngon. Mà đồ ăn cũng có sự thay đổi cho phù hợp thời tiết. Haru xoa cái bụng của mình, hình như có hơi tăng vòng hai. Cố gắng tránh những vũng nước nhỏ trên sân, Haru không muốn làm bẩn giày vải mình đang mang. Thời tiết như thế này, con mèo cũng không thèm ra khỏi nhà. Chắc nó sợ bẩn bộ lông màu xanh đặc biệt. Haru khinh thường.

Sau khi ăn xong, tới lớp và ra về. Haru gặp một nhóm người.

- Tiểu mỹ nhân, lâu lắm không gặp em.

- Không phải không gặp một thời gian, em đã quên bọn anh rồi chứ.

- Ai vậy? – Kelly tò mò.

Kelly chăm chú nhìn đám con trai xấu ma chê quỷ hờn trước mặt mình, lại nhìn sang Haru. Lòng đầy thắc mắc, tại sao Haru lại quen đám người đó.

- Không phải học sinh trong trường này, có người giúp mấy người vào trường sao?

- Chỉ cần bọn anh muốn, đương nhiên đi đâu mà chẳng được.

- Haru, chị quen bọn người này?

- Không quen.

- ... Sao chị nói chuyện như biết họ vậy?

- ...

Haru rảo bước đi về phía nhà, cảm thấy hơi lạnh hơn. Càng về đêm không khí càng lạnh hơn rất nhiều. Một bàn tay nắm lấy tay Haru, cảm giác ớn lạnh chạy khắp cơ thể. Haru nhìn lại bàn tay đang nắm lấy tay mình, còn chưa kịp phản ứng, người nắm lấy tay cô đã buông ra kêu lên đau đớn.

Haru nhìn về phía sau mình, Kelly đã nổi giận.

Đám người lạ không những bực tức với hành động của Kelly, vẫn kiên trì bám theo Haru duy trì khoảng cách. Gió rít từng cơn ở trên cao, lá cây xao động. Haru kéo chiếc khăn quàng cổ ấm áp, chợt rùng mình. Nếu như ở ngoài lâu thêm chút nữa chắc chắn sẽ cảm lạnh. Bước chân Haru có vẻ nhanh hơn để về nhà, nhưng trong mắt người khác giống như đang chạy trốn.

- Tiểu mỹ nhân, em làm sao mà lại đi nhanh thế?

- Hôm nay chúng ta có nên trò chuyện một chút, ôn lại kỉ niệm không nhỉ?

- Haha.

Mấy tiếng cười châm biếm, Haru cảm thấy chán nản. Người không mời mà tới, có lẽ cảm thấy cuộc sống hơi vô vị. Bước chân đang đi bỗng dừng lại, mỉm cười với mấy người lạ. Thấy nụ cười của Haru, nhóm người lạ cảm thấy càng phấn khích hơn. Chỉ mình Kelly biết, chắc chắn sẽ là chuyện không hay.

- Chị, chuyện này để em xử lý cho. Chị không cần bận tâm đâu. Cứ về nhà trước đi nhé.

- A, lại có một mỹ nhân khác cũng muốn tham gia kìa. Không sao, hai người càng thú vị.

Sắc mặt Haru ngày càng vui vẻ hơn, cô chẳng bận tâm trời bắt đầu lại mưa, vuốt tóc vào sau tai. Gương mặt đáng yêu, mỉm cười nhẹ nhàng. Kelly càng cảm thấy lạnh sống lưng, điềm báo càng không tốt.

- Còn không mau cút đi, mấy người khinh rẻ cuộc sống vậy sao?

- Tiểu mỹ nhân nhỏ, miệng xinh đẹp không nên nói mấy lời khó nghe như vậy chứ.

Đám người càng ngày càng tiến lại gần, mùi hôi thối vương vất xung quanh khiến cho Kelly nhíu mày. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên, nghe thì rất ngọt ngào nhưng mà, Kelly càng cảm thấy đáng sợ hơn.

- Đúng vậy. Em tốt nhất là đừng xen vào.

- Không. Chị đừng tham gia.

Kelly đối mặt với nhóm người lạ. Đôi mắt màu xanh chuyên tâm hơn, đất dưới chân bắt đầu có sự dịch chuyển. Một bàn tay đặt nhẹ lên vai Kelly, tất cả phép thuật chuẩn bị thực hiện đều bị biến mất. Bàn tay nhỏ nhắn, dù có cách một lớp quần áo vẫn thấy nóng rực. Đôi mắt của Haru tràn ngập vui vẻ. Nhẹ nhàng mỉm cười với Kelly.

- Điều thứ năm trong nội quy nêu rõ, học sinh không được tham gia đánh nhau, giết người trong khuôn viên trường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!