Haru đưa đôi mắt trong veo nhìn Kelly không thể hiện cảm xúc gì. Dường như câu hỏi của Kelly không dành cho cô. Kelly lao qua chiếc bàn ngăn cách giữa hai người bóp chặt cổ Haru. Đáy mắt đầy thù hận và căm ghét. Đôi mắt màu tím đầy ý cười, đôi môi nhỏ khẽ cất tiếng nói.
- Đứa trẻ bị nguyền rủa, em hận tôi sao?
Một thoáng dao động trong đôi mắt.
- Tại sao chị giết anh ấy?
- ...
- Nếu không trả lời, tôi sẽ giết chị. Mau nói đi, tại sao?
- Nếu như em có thể giết chị, thì em đã không cố gắng hỏi lý do tại sao.
Haru bắt đầu cảm thấy khó thở khi lực trên tay Kelly không hề giảm đi. Kelly cúi đầu. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mặt Haru.
- Chị luôn như vậy sao? Luôn coi thường người khác? Luôn coi người khác kém cỏi hơn mình? Nhưng chị nên nhớ rằng, tôi bây giờ và tôi của ngày xưa hoàn toàn khác nhau. Có thể ngày xưa tôi không giết được chị, nhưng bây giờ tôi tin mình có thể làm được. Nếu như chị vẫn một mực không trả lời câu hỏi của tôi. Tôi sẽ giết chị!
- Kelly, em mãi mãi chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Bàn tay em chưa đủ nhẫn tâm để vấy máu.
Haru gỡ từng ngón tay trên cổ mình ra. Cảm giác dễ thở hơn một chút.
Kelly quỳ trên mặt đất. Những giọt nước mắt cứ mãi rơi.
- Tại sao chị lại để anh ấy chết? Tại sao chị có thể nhẫn tâm như vậy? Tại sao? Tại sao cơ chứ? Chị có biết anh ấy quan trọng với tôi như thế nào không? Anh ấy chết rồi, tôi sống còn ý nghĩa gì nữa. Chị không phải là người. Chị không có trái tim. Đồ ác quỷ! Tôi hận chị.
- Hận ư? Đúng rồi, nên hận.
Haru đưa mắt nhìn xa xăm. Đôi mắt màu tím sao mà buồn đến thế. Gió cũng ngừng thổi, hoa cũng ngừng tỏa hương.
- Tại sao chị có thể tiếp tục sống như thế này? Tại sao ngay cả một giọt nước mắt cho anh ấy, chị cũng không có? Tôi thật sự, thật sự muốn giết chị. Nhưng... chị là người anh ấy yêu nhiều nhất. Là người cả đời này anh ấy muốn bảo vệ.
- "Cả đời muốn bảo vệ". Tại sao lại không đau lòng cơ chứ?
Kelly nhìn Haru như không tin vào mắt mình. Người luôn lạnh lùng, luôn coi thường người khác, luôn chẳng thèm bận tâm bất cứ chuyện gì. Haru trước mặt Kelly, mỏng manh và đầy đau thương. Kelly tự biết bản thân mình về tất cả mọi mặt đều thua xa Haru. Giết được Haru đó là điều không tưởng. Nhưng cứ nghĩ tới cái chết của anh, thì nỗi căm hận lại được dâng lên đỉnh điểm.
- Ai nói với em anh ấy chết?
- Tôi nhận được một bức thư.
- Nên em tới đây tìm chị?... Anh ấy chết như thế nào?
- Không phải chị giết anh ấy sao? Còn hỏi tôi chết như thế nào?
- ... Thư đâu?
Kelly đưa cho Haru một bức thư màu đen, trên thư còn mùi trầm hương khá mới. Nhìn những dòng chữ trong bức thư, Haru nhếch môi cười. Một ngọn lửa màu tím thiêu rụi bức thư trước khi Kelly kịp chạm vào.
- Chị định làm gì vậy? Này, tôi đang nói chuyện với chị mà.
- Đêm nay, tới phòng chị. Chị đợi em.
Haru bước vào nhà. Shin đứng ở cửa mỉm cười với cô. Bên ngoài âm u sắp mưa. Không khí mang theo hơi ẩm. Sét đánh ngang trời. Gió gào thét. Bầu trời trong xanh trong thoáng chốc tối sầm.
Có những thứ vốn dĩ đánh mất, dù cố gắng như thế nào cũng không thể lấy lại. Hận thù đâu có giải quyết được việc gì? Cuộc sống hiện tại với Haru là đủ. Cô không có ước mơ hay bất cứ dự định nào. Và cũng không muốn ai phá hủy cuộc sống đang có. Nắm chặt những mảnh vỡ còn sót lại trong tay, Haru cảm thấy lòng bình lặng. Trong bóng tối, đôi mắt màu tím nhìn chăm chú vào cánh cửa.
Con mèo nằm ở dưới chân im lặng.
****
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!