Trên sàn đấu thời gian đã gần hết mà vẫn chưa thấy Haru xuất hiện. Hôm nay có rất nhiều học sinh tới vì tò mò xem trận đấu cấp cao như thế nào? Tò mò thầy giáo sẽ khiến Haru hạ cấp ra sao? Nhưng thời gian đã gần hết mà vẫn chưa thấy học sinh tham dự. Thầy giáo khá thoải mái thưởng thức một ly trà sớm, nhưng giáo viên khác thì có vẻ hơi mất kiên nhẫn. Khi đồng hồ báo còn đúng năm phút, các giáo viên đã chuẩn bị ra về thì trên môi thầy giáo nở nụ cười thích thú.
- Cuối cùng em cũng tới.
- Vâng.
- Chúng ta bắt đầu thôi, các giáo viên chờ em lâu lắm rồi đấy.
- Em xin lỗi ạ.
Người đàn ông có thể nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt Haru. Da tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi, chắc chắn tình trạng sức khỏe của Haru không hề tốt.
- Thầy Gavin, kiểm tra cái gì đây?
- Thể lực đi.
- Thể lực? Ý thầy là sao trong một bài thi phép thuật, thầy lại chọn thể lực.
- Tôi mới là người trực tiếp kiểm tra, chấm điểm là của mọi người. Kiểm tra cái gì, đó là quyền của tôi.
- ...
Có thể nhận thấy sự khó chịu từ một số giáo viên trong ban giám khảo.
- Em đi thay đồ đi, chúng ta đấu một trận.
- Vâng.
Dưới sân đấu, hai người trong trang phục màu trắng đang chào nhau. Khán giả đều hồi hộp theo dõi.
- Quy tắc rất đơn giản. Em có ba phút để làm cho ly trà trên tay tôi bị đổ. Em có thể sử dụng bất thêm bất cứ một dụng cụ hỗ trợ nào, miễn không được sử dụng phép thuật. Làm được không?
- Được ạ.
Haru đi về phía đặt dụng cụ, lấy cho mình một thanh kiếm. Sắc mặt của giáo viên chấm thi và học sinh đều ngỡ ngàng. Gavin nở nụ cười hài lòng. Chuông reo, bài kiểm tra bắt đầu.
Gavin không hổ danh là thầy giáo khó tính nhất trường, tuyệt tình nhất trường. Haru ngay cả cơ hội đến gần còn không có. Tốc độ di chuyển của Gavin rất nhanh, chớp mắt đã không thấy đâu nữa rồi. Qua một phút, Haru nhễ nhại mồ hôi, còn Gavin thì vẫn thảnh thơi thưởng thức trà. Giáo viên chấm điểm cảm thấy khá hài lòng, học sinh trên khán đài thì vui vẻ, đoán chừng Haru nhất định bị hạ cấp. Dù cho Haru có cố gắng đến đâu, vẫn không thể bắt kịp tốc độ của Gavin.
- Em còn một phút.
Shin lo lắng nhìn sự vất vả của Haru, bài thi lần này với Haru có khi không đạt được kết quả tốt. Gavin liên tục di chuyển, tốc độ cũng rất nhanh, để kịp thích ứng thì mấy phút không thể làm được. Các giáo viên coi như biết được kết quả thi, không còn quan tâm tới những gì xảy ra trên sàn đấu. Một số giáo viên đã đóng tài liệu của ngày hôm nay, chỉ chờ chuông reo còn ra về.
Haru đứng yên lặng, lưỡi kiếm chạm nhẹ lên sàn đấu, môi nở một nụ cười. Mặc dù di chuyển với tốc độ nhanh, nhưng khoảnh khắc ấy đã kịp thu vào mắt Gavin, anh thấy hơi chột dạ. Ba mươi giây cuối cùng, Haru di chuyển với tốc độ còn chậm hơn đi dạo. Khi những học sinh trên khán đài nhìn thấy Haru giơ lưỡi kiếm lên, tất cả đều sửng sốt. Đầu mũi kiếm đang đặt nơi cổ của Gavin. Tiếng chuông báo hiệu kết thúc vang lên. Nhưng không gian trong phòng đều chìm vào im lặng.
- Kết thúc bài thi, Haru không hoàn thành mục tiêu...
- Ai nói không hoàn thành. – Gavin vui vẻ nói.
- Rõ ràng không hoàn thành, em ấy không đánh đổ được ly trà trên tay thầy. Chạm được mũi kiếm vào thầy không được tính là thành công.
- Có vẻ như thầy không thấy được chuyện gì đang xảy ra rồi.
Tất cả học sinh xung quanh đều nhìn thấy. Khi Haru quay mặt về phía các thầy cô giáo khác, khoảng trống giữa Haru và Gavin, ly trà của Gavin đang nằm trên mặt đất. Trên tay Gavin chỉ còn lại quai của tách trà đã bị cắt đứt một đường hoàn hảo.
- Từ khi nào mà... – Vị giáo viên bắt đầu lắp bắp không tin nổi sự thật.
Haru cúi đầu chào Gavin cùng các thầy cô giáo khác, trả kiếm lại vị trí cũ rồi ra về. Trong phòng thi đấu lúc này mới bắt đầu lao xao.
- Cậu có thấy không? Cô ta ở đó tự lúc nào vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!