Đã là ngày thi thứ hai. Không khí trong trường có phần căng thẳng hơn. Kết quả đều có ngay sau khi kết thúc bài thi. Có không ít thất vọng, cũng có không ít thỏa mãn. Haru ngồi trên hàng ghế dài chăm chú nhìn về phía sàn đấu. Nhưng mà trong mắt chẳng hề để tâm, cô chỉ cảm thấy buồn ngủ.
Trên sân vất vả lắm học sinh nam mới giành được phần thắng. Mồ hôi nhễ nhại. Lần kiểm tra này, người tham gia đánh giá sẽ do học sinh bốc thăm lựa chọn. Chính vì vậy cơ hội nằm trong tay mỗi học sinh, có đạt được kết quả tốt hay không đều do mình quyết định. Nhìn cái tên trong tay mình, Haru thở dài không biết nên cảm ơn hay là oán hận nữa. Chỉ mình Haru là bắt được kết quả mà xác suất bốc được cực kì nhỏ.
Giữa bao nhiêu người Haru lại chọn đấu với người mà ai cũng muốn tránh – giáo viên hướng dẫn thực hành của chính mình, người nổi tiếng ra tay tuyệt tình nhất
- chưa ai đấu với người ấy mà có thể đạt kết quả tốt.
Cảm thấy nhàm chán, Haru quyết định rời khỏi vị trí. Căng tin buổi chiều cũng lác đác một số học sinh đang cùng nhau nói chuyện. Haru lấy một ly kem và ngồi vào chiếc bàn gỗ. Cô muốn ngắm nhìn chiếc bàn đá mình thường hay ăn cơm. Vị lạnh ngọt của kem tan chảy trong miệng. Tiếng giày cao gót gõ từng tiếng xuống nền đá khiến cho Haru cảm thấy không thoải mái. Có chút gì đó thù địch trong cảm nhận.
Khi Haru định thần lại, cảm giác rõ ràng có gì đó đang hướng về phía mình, cô đưa tay lên đỡ. Vòng đá trên tay Haru chạm vào đòn đánh đó vỡ đôi.
Lần đầu tiên, đôi mắt màu tím tối sầm lại. Haru nhìn về người vừa thi triển phép thuật. Cô gái đó một chút ấn tượng cũng không có.
- Hình như cô luôn thích tranh giành chỗ ngồi cùng tôi. Hôm nay tôi đây chấm bàn này, mau cút sang chỗ khác đi. – Liếc nhìn vòng đá bị vỡ, cô ta cười khểnh ra vẻ coi thường.
- Chắc là do đại gia nào đó tặng cho chứ gì, tiếc là hàng đểu. Chỉ chút phép thuật cỏn con cũng hỏng. Đồ vứt đi.
- ...
Haru chầm chậm cúi xuống nhặt hai mảnh vỡ đặt lên tay. Chiếc vòng tay này là anh mang cho cô. Chiếc vòng tay gắn liền với sinh mạng anh. Chiếc vòng tay mà anh đeo ở tay trái cho cô. Vì anh biết cô không thuận tay trái, cô sẽ bảo vệ được vòng tay ấy khỏi sự va chạm thường ngày. Vậy mà hôm nay nó đã vỡ ngay trước mặt cô. Là cô đã đưa tay trái lên đỡ? Là cô đã chặt đứt đường sinh mạng của anh. Haru rơi vào trạng thái hoàn toàn trống rỗng. Cô không nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa.
Chiếc giày cao gót màu đỏ chói mắt xuất hiện ngay trước mắt cô, Haru ngẩng đầu nhìn lên. Cô gái đó môi mấp máy điều gì đó, Haru không nghe thấy. Đôi mắt của cô ta đầy ý cười.
- Tại sao cô lại cười? – Haru ngây ngốc hỏi.
- ... Con điên này, nãy giờ không nghe thấy nói gì à?
- Tại sao cô lại dùng phép thuật? – Haru vẫn trong trạng thái vô thức.
- Học sinh cấp K mà vênh váo sao? Hôm nay tôi đã lên cấp A, cô sẽ phải đối đầu với thầy giáo hắc ám, coi như cô chỉ có thể hạ bậc mà thôi. Nghe nói cấp K hạ xuống hẳn hai bậc cơ. Nên đừng có mà vênh váo nữa... Chiếc vòng tay rẻ tiền đó hợp với cô, tiếc của thì để tôi nhắn người nhà mua đền cho một cái. Loại trang sức vứt đi này làm ảnh hưởng danh dự của trường quá, may mà cô còn chưa ra khỏi trường.
- Đúng đúng. Em thấy cô ta đạt được cấp K, chắc là có người bao cô ta mà thôi. – Cô hầu gái bên cạnh nịnh nọt.
- Nhìn thì cũng có chút nhan sắc...
Cô gái kiêu ngạo xoay người ngồi xuống bàn, vẫn thấy Haru ngây ngơ ngồi ở đó. Cô ta lấy mũi giày chạm nhẹ vào người Haru. Bàn tay Haru không cẩn thận lại lần nữa làm rơi nửa vòng đá nữa. Lần này, nửa vòng đá vỡ thành nhiều mảnh. Màu xanh nhè nhẹ ánh lên rồi tắt lịm. Haru cuống cuồng nhặt vội lên tay mình, đặt lên đó một nụ hôn, nhưng những mảnh vỡ không còn sáng nữa. Cô cứ hôn rồi lại hôn, thậm chí có mảnh đá cứa một vết nhỏ trên môi chảy máu, Haru cũng không quan tâm.
Hành động của Haru khiến cho cô gái có phần bực mình, Haru không hề quan tâm tới những lời đả kích của cô ta, cũng chẳng thấy thái độ tức giận.
Tứ gia cũng muốn ăn nhẹ, nên bước vào căng tin. Bắt gặp cảnh tượng một cô gái đang quỳ trên mặt đất, mái tóc dài màu đen che khuất gương mặt. Trên bàn, một cô gái đang hướng ánh nhìn về phía cô gái kia với ánh nhìn đầy mỉa mai, châm chọc. Trông giống như nữ hoàng và kẻ hầu vậy. Định cất bước đi, Pad thấy cả Shin và Nor đều dừng lại thì khó hiểu. Cả hai người đều nhận ra, cô gái đang quỳ đó là Haru.
- Trông cô ta kìa. Chỉ là chiếc vòng đá mà làm như thần thánh vậy.
- Đúng vậy cô chủ. Thật là thấp kém mà.
Trong không khí bỗng dưng cảm nhận được một luồng áp lực cực kỳ lớn. Tường bắt đầu xuất hiện những vết nứt. Áp lực này khiến Nor và Shin đều nhận thấy quen thuộc. Tiếng đồ đạc bị nứt, tiếng đổ vỡ vang lên, tiếng hét của những cô gái không biết xảy ra chuyện gì. Cô gái mang giày đỏ cũng tỏ vẻ hoang mang. Nhưng không phải vì những gì xung quanh cô ta, cô ta không có thời gian để quan tâm. Bởi ánh mắt của Haru khiến toàn thân cô ta không thể dịch chuyển.
- Tiểu... – Tiếng gọi của cô hầu cũng không thể thốt ra.
Cô gái bám chặt vào chiếc ghế. Haru từ từ đứng lên. Tứ gia cũng cảm thấy bản thân ớn lạnh. Mùi vị của cái chết hiện lên rõ ràng. Áp lực này còn lớn hơn lúc ở trong rừng mà Nor và Shin cảm nhận được. Dù quen thuộc, nhưng nó tàn nhẫn hơn nhiều, chẳng ai có thể nhấc chân rời khỏi, tất cả chỉ có thể đứng yên trông cảnh tượng xảy ra trước mắt mình.
- HARU!!!
Từ phía sau tứ gia một chàng trai lao về phía Haru, Shin nhận ra người đó là ai. Rai gần như chạm đến Haru, nhưng một áp lực lớn đẩy cậu văng ra xa. Mặc dù dùng bảo vệ lên bản thân mình, Rai vẫn bị thương ở đầu do va chạm với bức tường, máu chảy từ vết thương mà Rai vẫn không cảm thấy đau.
Haru quay đầu lại, khoảnh khắc đó khiến cho cả tứ gia lẫn Rai bàng hoàng. Đôi mắt màu tím quen thuộc đổi màu đỏ máu, ánh nhìn khiến mọi cảm giác bị đông cứng. Pad còn bị đổ mồ hôi. Quá đáng sợ. Mặc dù đã nhìn thấy vô số cái đáng sợ trên thế gian này, nhưng đối diện với đôi mắt của Haru, Pad nhận thấy những thứ đó còn chưa là gì. Nó sâu, chỉ cần nhìn vào là sợ bị cuốn lấy không tìm thấy lối thoát.
Nó vô cùng đáng sợ, chỉ nhìn thôi cũng khiến bản thân thấy ngột ngạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!