Mặt trời dần chìm vào mặt biển yên lặng. Trăng bắt đầu nhô lên cao. Nor và Shin vẫn chạy theo bóng dáng của Yo. Cả hai đều thấm mệt nhưng gương mặt không thể hiện ra. Bỗng dưng Yo dừng lại. Nó gầm gừ hai tiếng rồi lùi về sau. Nor và Shin đã lên tới đỉnh núi. Giữa đỉnh núi có một phiến đá rất lớn, đủ chỗ cho một người nằm và mặt đá khá bằng phẳng. Một người con gái đang nằm ngủ trông thật yên bình.
Con rồng cùng con mèo đều đứng xung quanh phiến đá, nhìn chằm chằm vào Haru mà không hề để ý tới xung quanh. Shin bước chân tiến lại gần, Yo một lần nữa kéo cậu lại. Trên bầu trời đang quang đãng bỗng trở nên tối mịt. Không phải là mây che đi mặt trăng, mà là một đàn chim lớn đang bay lượn.
- Haru bị làm sao vậy?
- ...
- Cô ấy không hề thở.
- Không hề thở? Ý cậu là sao?
- Còn nữa, xung quanh cô ấy được bao bọc bởi một tầng băng mỏng. – Nor hơi suy tư. Hiện tượng này hình như cậu đã được đọc ở đâu đó, hay là thấy ở đâu đó. Nhưng hiện tại không nhớ ra.
Đàn chim sà xuống bên cạnh phiến đá lớn. Shin nhận ra con chim đầu đàn có mang một chiếc chuông ở cổ, đó là con chim của Haru. Những con chim nhanh chóng lại bay lên tạo thành một vòng tròn lớn. Gió bắt đầu nổi lên. Con mèo cũng như con rồng đều dần dần rời xa phiến đá. Xung quanh Haru xuất hiện những đốm lửa nhỏ màu tím xoay ngược lại với chiều đàn chim bay.
Haru vẫn bất động không phản ứng.
"Tách". Tiếng động rất nhỏ giữa đêm bên cạnh tiếng gió, tiếng chim vỗ cánh. Cả Nor và Shin đều nghe thấy tiếng động ấy. Đơn giản vì nó khác biệt. Một ngọn lửa màu tím bao bọc lấy cơ thể của Haru. Gương mặt của cô trở nên hồng hào, nhiệt độ tăng dần, hô hấp quay lại.
Đúng lúc những thú cưng trở nên nhẹ nhõm, căng thẳng biến mất. Đột nhiên không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo. Con mèo hóa lớn ôm trọn lấy thân thể của Haru. Con rồng cũng nhanh chóng tới bên cạnh phiến đá. Cả hai đều trong tư thế phòng thủ. Một hình ảnh quen thuộc xuất hiện.
- Chúng ta lại gặp nhau.
Người đàn ông sạch sẽ xuất hiện với gương mặt thường trực một nụ cười nhàn nhạt. Lần này anh ta không tháo găng tay ra, cũng không có đàn chim kì lạ xuất hiện. Con chim bay lượn trên đầu, đậu xuống trên phiến đá nhìn về phía người đàn ông sạch sẽ.
- Hãy trao trả cô ấy cho tôi.
Người đàn ông đứng đó với giọng nói nhẹ nhàng, gương mặt hiền hòa, nhưng bất giác trong tim Shin và Nor thấy lạnh. Con mèo càng quấn chặt Haru trong lòng mình, ánh mắt nó muốn giết chết người đàn ông đang đứng kia. Con rồng gầm lên.
- Cô ấy vốn không thuộc về các người. Đừng cố gắng làm chuyện ngu ngốc nữa. Cô ấy là của tôi. Hãy giao cô ấy cho tôi.
Shin và Nor nín thở nhìn cảnh tượng trước mắt mình. Shin phân vân có nên ra mặt giúp đỡ hay không? Liếc sang bên cạnh thấy Nor trầm tư suy nghĩ điều gì đó. Cả hai đều nhờ băng của Nor nên mới không khiến người đàn ông kia phát hiện.
- Ngươi nghĩ mình đang nói điều ngu ngốc gì vậy?
Một con mèo biết nói. Cả Nor và Shin đều không hẹn mà quay đầu nhìn nhau, không thể tin vào tai mình. Con mèo vẫn nằm im, bao bọc lấy Haru đang ngủ trong lòng mình. Đôi mắt màu xanh thâm trầm, khó đoán.
- Ngu ngốc? Dựa vào ba con vật như các người mà dám tranh cướp cô ấy với tôi ư. Đúng là không biết lựa sức mình. – Ánh mắt của người đàn ông lộ vẻ khinh thường.
- Cái gì vốn không thuộc về ngươi, vĩnh viễn không bao giờ có thể là của ngươi. Đừng đánh giá thấp bọn ta.
- Hừm. Đúng là lí luận của kẻ khờ.
Nhiệt độ xung quanh tiếp tục xuống thấp. Mặc dù được bao bọc bởi băng của Nor nhưng Shin vẫn cảm nhận rõ cái lạnh tới tận xương tủy. Người đàn ông sạch sẽ cùng đám thú cưng của Haru đang trao đổi ánh mắt với nhau.
- Lạ quá. – Nor thì thầm.
- Có chuyện gì?
- Cậu không thấy kì lạ lắm sao? Haru ấy?
- Lại chuyện gì nữa? – Shin có vẻ mất kiên nhẫn.
- Đó có phải là cô ấy không?
- ...
- Bởi vì tớ có cảm giác không phải người thật. Haru... trông bình yên quá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!