Bà ta không thiếu hài tử, nhưng thiếu một quân cờ có thể dùng để liên hôn, giúp Tiêu Minh Diệp thu lợi từ những mối hôn sự quyền thế.
Ngoài mặt, bà dạy ta cầm kỳ thi họa, sau lưng lại truyền cho ta thuật phòng the.
"Lê Lô, kinh thành này có hàng nghìn hàng vạn thiên kim khuê tú, chỉ riêng gương mặt này của ngươi đã đủ để đè ép bọn chúng ba phần."
"Nhưng nếu muốn giữ được lòng nam nhân, còn phải dựa vào kỹ nghệ trên giường. Hiểu chưa?"
Ta nào có tư cách nói "không"?
Trong mắt người ngoài, một nha hoàn như ta nhảy vọt lên làm trưởng nữ Vương phủ, thì nên sớm đốt nhang lạy tạ tổ tiên tám đời của Vương phi.
Cự tuyệt?
Ấy gọi là không biết điều.
Chính lúc ấy, ta dần dần hiểu ra:
Quyền thế không bằng thân phận.
Dù có cao quý đến mấy, danh xưng "trưởng nữ Vương phủ" suy cho cùng…vẫn chỉ là một quân cờ trong tay Vương phi.
Ta khẽ cong môi, nở một nụ cười ngoan ngoãn:
"Mọi sự đều theo ý mẫu thân."
Người mà Vương phi chọn cho ta — là con trai út của đương kim Thừa tướng.
Ba năm trước hắn từng mắc bệnh hoa liễu nơi thanh lâu, giờ vẫn không ngừng lui tới nơi đó.
Bao nhiêu tiểu thư danh giá ở kinh thành đều tránh hắn như tránh ôn dịch.
Nhắc đến Thừa tướng, Vương phi nghiến răng ken két:
"Nếu không phải lão tặc ấy vu oan hãm hại, Thái tử sao có thể bị phế truất!"
"Gian thần hại nước, ta thề khiến hắn c.h.ế. t không toàn thây!"
"Đợi ngươi gả vào phủ ấy, hãy tìm cơ hội, bỏ thuốc độc vào ấm trà của lão, ta muốn hắn lấy m.á. u trả máu!"
— Một cách báo thù thật là… mộc mạc thuần phác.
Không quanh co, không úp mở, thẳng đến đáy nồi.
Ta đứng đờ người tại chỗ, Vương phi ngỡ ta sợ hãi, liền an ủi:
"Chờ bọn họ c.h.ế. t rồi, ta sẽ đưa ngươi hồi phủ. Lúc ấy, ngươi vẫn là trưởng nữ của Vương phủ."
Nghe còn hay hơn hát!
Cứ như Thừa tướng là bù nhìn, mặc ta muốn ra tay thì ra tay.
Nếu ta bị phát hiện bỏ độc, bà ta định vớt ta lên kiểu gì?
Ba ngày sau, Vương phi cho người trang điểm cho ta thành kỹ nữ thanh lâu, bắt ta lên vũ đài múa một khúc, mục đích là để đoạt lấy trái tim của tam công tử nhà Thừa tướng.
Tiện tay, ta liền câu luôn cả ánh mắt của Thế tử của Tĩnh Vương phủ.
Vũ khúc vừa kết thúc, hai người bọn họ liền xông vào đánh nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!