Chương 7: (Vô Đề)

Chủ mẫu cau mày:

"Sao lại trùng hợp vậy?"

Dẫu vậy, bà ta vẫn vội vàng đứng dậy, bỏ đi trong vội vã.

Trước lúc rời đi, còn quay đầu lại liếc ta một cái:

"Dừng tay, lôi nó đến phòng củi."

Gậy gộc dừng lại.

Giữa cơn mơ màng, dường như có ai đó đang bôi thuốc cho ta.

Ta — miễn cưỡng kéo lại một mạng từ chốn Diêm La, giành lấy cơ hội sống sót mong manh.

Mười ngày bị nhốt trong phòng củi, ngày nào cũng có người đưa cơm đúng giờ.

Ta hiểu — là Tiêu Minh Diệp đang ngấm ngầm cứu ta.

Nhưng ta cũng nhìn rõ: hắn bây giờ căn bản không có năng lực chống lại quyền thế của chủ mẫu và hầu gia.

Chỉ cần hắn vẫn là Tiêu Minh Diệp, chỉ cần hắn chưa thể khôi phục thân phận Hoàng Thái Tôn, thì kẻ có tiếng nói trong phủ… vĩnh viễn không phải là hắn.

Muốn sống sót, ta phải bám được vào thế lực mạnh hơn.

Nửa tháng sau, chủ mẫu cuối cùng cũng xuất hiện.

Bà ta cho lui tất cả mọi người, ném cho ta một tay nải:

"Thủ đoạn cũng không tệ, lại có thể khiến Dạ nhi động tâm. Cút đi, cút khỏi Kinh thành."

Ta quỳ trên đất, lắc đầu kiên quyết:

"Ta không đi."

Đã nếm trải vinh hoa phú quý nơi phủ Hầu gia, làm sao ta cam lòng trở lại làm kẻ hành khất đầu đường xó chợ?

Dù có c.h.ế. t — ta cũng muốn c.h.ế. t trên con đường theo đuổi quyền thế và vinh hoa!

Chủ mẫu khẽ cười lạnh:

"Ha, thật có chí khí."

Lời đầy châm biếm, nhưng ánh mắt bà ta lại ẩn chứa chút thất bại và d.a. o động.

Thấy thời cơ đã tới, ta lập tức mở lời:

"Ta có cách khiến Hoàng Thái Tôn khôi phục ý chí, chủ động tranh đoạt vị trí Thái tử!"

"Chát—"

Một cái tát rơi xuống mặt ta.

Chủ mẫu tiến lên, giọng lạnh lùng:

"Ngươi có biết mình đang nói gì không?"

Ta vẫn bình thản nhìn thẳng vào mắt bà ta, không né tránh, không lùi bước, chỉ lặp lại từng chữ của câu nói ban nãy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!