Chương 5: (Vô Đề)

Ta lặng lẽ nhẫn nhịn suốt ba ngày.

Trong khoảng thời gian ấy, giường ta ngủ không hiểu vì sao luôn xuất hiện rắn rết.

Cơm canh thì bị bỏ ba đậu gây độc nhẹ.

Giặt đồ lại bị người khác xô thẳng xuống hồ nước lạnh như băng.

Đến ngày thứ tư, khi người hầu của đích trưởng tử Tiêu Minh Diệp đến nhà bếp lấy cơm, ta mỉm cười bưng tới một bát bánh sen:

"Lang quân chờ một lát, trước tiên dùng chút điểm tâm lót bụng, cơm canh sẽ dọn ra ngay."

Nửa nén nhang sau, hắn ôm m.ô.n. g chạy khắp nơi tìm nhà xí.

Còn ta thì xách hộp cơm, thẳng đường đến viện của Tiêu Minh Diệp.

Nơi ấy gọi là Khôn Tự Đường – chốn long mạch hội tụ, linh khí dồi dào bậc nhất trong phủ Bình Dương Hầu.

Âm mưu của chủ mẫu bắt nguồn từ trưởng tử, muốn phá giải, tất phải tìm manh mối từ Tiêu Minh Diệp.

Còn chưa kịp bước qua cửa, ta đã bị chặn lại.

Ta vội vã giải thích:

"Thư Mặc ăn phải bánh lạnh, đau bụng, mới để nô tỳ thay mặt tới đưa cơm."

Dù vậy, bọn họ vẫn nghi ngờ, kiểm tra hộp cơm từ đầu đến cuối, sau khi xác nhận không sai mới cho ta vào.

Vừa bước vào, mùi thuốc nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.

Ta giả vờ cúi đầu bày đồ ăn, nhưng trong lòng thì ngầm quan sát địa thế xung quanh.

Sau khi rời khỏi cửa chính, ta không quay về, mà trực tiếp nhảy xuống ao, bơi đến chân tường hậu viện, trốn sau giả sơn, lặng lẽ nghe trộm.

Tiếng chủ mẫu từ xa truyền đến, càng lúc càng gần:

"Hài tử, mẫu thân đã tìm được một thế thân hoàn hảo cho con rồi. Chờ phụ thân con phong hắn làm Thế tử, rồi tiến cống lên Hoàng thượng, khi ấy, người bị đưa sang Diệu quốc làm con tin sẽ không phải là con nữa."

"Chỉ là, ủy khuất con phải tiếp tục giả bệnh thêm ít hôm."

Một giọng nam trẻ tuổi vang lên, thấp giọng:

"Mẫu thân, nhi tử bất hiếu… Nhưng cũng không đành lòng nhìn người vô tội thay mình gánh nạn."

"Vô tội gì chứ! Bọn chúng chẳng qua chỉ là hai tên ăn mày lừa bịp. Nếu không phải ta nhân từ thu nhận, bây giờ đã c.h.ế. t rét ngoài đường lớn rồi!"

"Có thể được đưa sang nước địch làm con tin, cũng xem như vận may trời ban!"

Dường như người thanh niên còn định nói gì, nhưng ta chỉ nghe "chát" một tiếng —

Một bạt tai!

Âm thanh ấy, ta nghe đã quen thuộc đến mức rùng mình.

"Tiêu Khinh Dương! Ngươi quên thân phận thực sự của mình rồi sao?"

"Ngươi là Hoàng Thái Tôn! Không phải con cháu của phủ Bình Dương!"

"Càng không cần phải hy sinh cho con đường làm quan của lão già ấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!