Chương 3: (Vô Đề)

Ta liền tung một cước đá vào đầu gối hắn, nắm lấy cổ áo, cúi xuống nhìn chằm chằm:

"Vậy thì cùng nhau chết."

"Nhưng hiện tại, cả người chúng ta không có một đồng, mùa đông sắp tới, không có áo bông, không có lương thực, cũng là chết."

"Là đánh cược một phen để đổi lấy tiền đồ, hay chờ c.h.ế. t lạnh trong miếu Thành Hoàng, ngươi tự chọn đi."

Nghĩ đến cảnh trời đông giá rét, đói run lạnh buốt, sống chẳng bằng chết, Phùng Diệu Tông lau nước mắt, gắng gượng cứng rắn một lần:

"Nghe lời A tỷ."

Ta mỉm cười, vỗ vỗ vai hắn:

"Vậy mới phải. Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là Tiêu Thiên Tứ – cốt nhục lưu lạc bên ngoài, do Bình Dương Hầu cùng kỹ nữ một đêm xuân phong để lại."

"Hả… còn tỷ thì sao?"

"Ta à?"

Ta bật cười:

"Tất nhiên là nha hoàn thân cận của ngươi rồi."

Khi ta trình bày rõ lý do đến phủ với tên tiểu đồng canh cổng, hắn chẳng những không đuổi chúng ta đi, cũng không mắng là đến mùa thu mới mò về kiếm ăn, lại càng không dò xét thật giả thân phận.

Chỉ thấy hắn mừng rỡ kéo tay ta:

"Nhị vị xin chờ một lát!"

Nói xong liền vọt vào trong bẩm báo.

Chưa đầy một nén nhang, chủ mẫu phủ Bình Dương Hầu đã hớt hải chạy ra.

Vừa thấy đệ đệ, nước mắt liền như suối trào.

"Hài tử à, khổ cho con rồi! Dọc đường cực nhọc lắm phải không? Mau vào, để mẫu thân nhìn cho rõ!"

Lông tơ trên cánh tay ta lập tức dựng đứng cả lên.

Đây là vị chủ mẫu nổi tiếng ghen tuông trong lời đồn ư?

Không biết còn tưởng Phùng Diệu Tông mới là ruột thịt do bà ta sinh ra.

Đệ đệ thì nhìn chằm chằm đám trâm ngọc vàng kim cài đầy đầu bà ta, ngây người không chớp mắt.

Ngay giây sau, hắn òa lên khóc ròng:

"Mẫu thân! Hài nhi nhớ người đến phát điên rồi!"

Một màn mẹ con trùng phùng cảm động đến quỷ dị.

Dân chúng đứng ngoài cửa xem náo nhiệt, râm ran bàn tán:

"Lâu nay cứ nghe chủ mẫu phủ Bình Dương Hầu ghen tuông ghê gớm, nay tận mắt chứng kiến, rõ ràng tin đồn sai bét."

"Người ta rõ ràng thương đứa con hoang như con ruột ấy chứ!"

"Đích trưởng tử của phủ nghe nói bệnh nặng lắm rồi, e là đang chọn kẻ kế thừa trong hàng thứ tử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!