Năm mới lại treo bảng vàng, phụ thân vẫn trượt như bao lần trước.
Lúc ấy, ông đã gầy rộc như xác khô, đứng trước bảng vàng, phát cuồng vừa khóc vừa cười.
Về đến nhà, ông châm lửa đốt sạch sách vở, rồi lại đánh đệ đệ một trận:
"Từ hôm nay, ngươi là hy vọng duy nhất của cả nhà, từ nay không được chơi bời gì nữa, phải chuyên tâm học hành!"
Hôm ấy, đệ đệ khóc như heo chờ mổ.
Nhưng chẳng bao lâu sau, người nên khóc lại là ta.
Phụ thân đọc sách cả đời không đỗ đạt, tự cho rằng không thể dạy nổi đệ đệ, liền muốn đưa nó vào Thư viện Tùng Lộc để học.
Tiền học phí cần tới mười lăm lượng bạc.
Nhà đã từ lâu chẳng còn gì, lấy đâu ra số bạc ấy?
Hai người bàn tính hồi lâu, cuối cùng quyết định bán ta vào thanh lâu lấy tiền.
Bên giếng, ta vô tình nghe được giọng mẫu thân đầy phấn khởi:
"May mà năm đó không vứt bỏ nó, nếu có thể đổi lấy chuyện Diệu Tông đề danh bảng vàng, thì cũng là phúc phần đời này của nó."
Phụ thân gật gù đồng tình:
"Nhà mình nuôi nó bao nhiêu năm, nay đến lúc nó phải báo đáp rồi!"
Một cơn phẫn uất dâng trào trong lòng ta.
Ngay lúc đó, ta hiểu ra một đạo lý:
Muốn không bị người khác vứt bỏ, thì phải học cách vứt bỏ họ trước.
Sáng hôm sau, ta chủ động đề nghị bán thân.
Phụ thân cảm động đến suýt chút nữa gọi ta là tổ tông.
Nhưng ta liền nói tiếp:
"Nhưng ta có một điều kiện."
Phụ thân lập tức dịu giọng:
"Con cứ nói, điều kiện gì ta cũng đồng ý."
"Giá ba mươi lượng, chia đều cho hai người, mỗi người một nửa."
Giao dịch thành công, phụ mẫu lập tức hạ thấp cảnh giác.
Ta liền đề xuất mua ít rượu, tối nay cả nhà ăn mừng một bữa.
Nhân lúc không ai chú ý, ta lặng lẽ bỏ thuốc mê vào vò rượu.
Đêm xuống, phụ mẫu gục trên bàn.
Ta cầm bó đuốc trong tay, còn đệ đệ thì quỳ trước mặt ta, nước mắt ròng ròng:
"A tỷ, đệ không cố ý giấu tỷ đâu, van xin tỷ đừng thiêu đệ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!