Chương 11: Hết

Tiêu Minh Diệp tựa cằm lên vai ta, dịu giọng:

"Nàng chẳng phải từng nói, quyền thế là tự do sao?"

"Làm Hoàng hậu, cùng trẫm trị vì thiên hạ — giang sơn này, chẳng phải đều là của nàng ư?"

"Trẫm hứa, đời này tuyệt không tuyển tú, sủng ái mình nàng."

Lời hứa thật đẹp đẽ.

Nếu không phải Vương phi từng nói với ta, Bình Dương Hầu cưới bà năm xưa cũng từng thề "một đời một kiếp một đôi người", thì có lẽ… ta đã tin.

Ta hỏi:

"Không còn đường lui sao?"

Sắc mặt Tiêu Minh Diệp dần trầm xuống:

"Nàng từng nói, nữ tử muốn có quyền thế, thì làm Hoàng hậu là đỉnh cao rồi, không còn gì có thể cao hơn nữa."

Ta đẩy hắn ra, giọng bình thản:

"Ngươi sẽ hối hận."

Tiêu Minh Diệp lạnh mặt:

"Tuỳ nàng. Dù sao… thánh chỉ cũng không thể sửa."

Đêm ấy, một phong thư mật âm thầm xuất hiện trước mặt Vương phi.

Xem xong nội dung trong thư, Vương phi hồn bay phách lạc, từ trên ghế ngã lăn xuống đất.

Không màng cung nhân ngăn cản, bà lập tức chạy tới gõ cửa Ngự thư phòng giữa đêm:

"Bệ hạ! Ta muốn gặp bệ hạ! Mau mở cửa!"

Tiêu Minh Diệp vội vàng bật dậy từ long sàng:

"Mẫu hậu làm sao vậy?"

Vương phi như không nghe thấy gì, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, sắc mặt càng nhìn càng tái nhợt:

"Không giống… quả thực không giống…"

"Ngươi không phải là Thái tôn! Người đâu! Truyền Thừa tướng, Thượng thư – phế đế!!"

Tiêu Minh Diệp lập tức cho lui toàn bộ cung nhân, ta nhân cơ hội đóng chặt cửa điện.

Hắn nhìn ta, trong mắt toàn là đau đớn, khiếp hãi và thất vọng:

"Nàng biết mình đang làm gì không?"

Ta bình thản đáp:

"Ta đã nói rồi, ngươi sẽ hối hận."

Tiêu Minh Diệp ngửa mặt cười lớn, nước mắt lấp lánh trong ánh cười:

"Chẳng lẽ làm Hoàng hậu của trẫm… còn là uất ức với nàng sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!