Chương 1: (Vô Đề)

Tội ác của ta chồng chất, một lòng chỉ cầu được sống sót.

Năm ấy mất mùa, tổ mẫu đề nghị cùng hàng xóm đổi con mà ăn.

Ta trở tay đánh ngất bà ta, ném thẳng vào nồi.

Đệ đệ muốn đến học đường, phụ mẫu lại toan bán ta vào thanh lâu để lấy chút học phí.

Ta lập tức châm lửa thiêu c.h.ế. t cả hai, mang theo đệ đệ hành khất mưu sinh.

Không ngờ một lần tình cờ lại cứu được con trai của ngoại thất phủ Bình Dương Hầu.

Hắn lại sinh lòng tà niệm với ta.

"Ta là huyết mạch của phủ Bình Dương Hầu lưu lạc bên ngoài, chờ đến khi ta làm Thế tử, ắt sẽ nạp nàng làm di nương!"

Ta mỉm cười gật đầu, kế đó ấn đầu hắn đập thẳng vào tường.

Chỉ vào đệ đệ đang run rẩy mà nói:

"Giờ đây, hắn mới là huyết mạch lưu lạc bên ngoài của phủ Bình Dương Hầu." 

Từ khi đệ đệ chào đời, ta dĩ nhiên trở thành gánh nặng.

Phụ thân là một kẻ thư sinh lụn bại, ba mươi năm thi cử, năm nào cũng trượt, tuổi xế chiều vẫn chỉ biết vùi đầu đọc sách, chẳng đoái hoài gì đến việc mưu sinh.

Mẫu thân chạy vạy khâu vá khắp nơi kiếm tiền nuôi sống gia đình, có miếng thịt cũng chẳng nỡ ăn, chỉ mong phụ thân bồi bổ thân thể.

Tới khi sinh đệ đệ, vì muốn tiết kiệm khẩu phần cơm để hiếu thuận với tổ mẫu, bà đã quỳ dập đầu ba cái, rồi trong đêm khuya lặng lẽ đem ta vứt ở tháp bỏ con.

Thế nhưng, mệnh có tiện bao nhiêu, con người vẫn có thể kiên cường bấy nhiêu.

Dựa vào ký ức mơ hồ, ta lết từng bước quay trở về nhà.

Mẫu thân chẳng còn cách nào, bịt mắt lại rồi vứt ta lần nữa.

Ta vẫn quay về.

Người trong thôn đều nói mệnh ta quá cứng, không thể vứt được, nếu không sẽ rước họa vào nhà.

Bất đắc dĩ, mẫu thân đành giữ ta lại.

Vì một miếng ăn, ta vừa biết đi đã phải đứng trên ghế giặt y phục, nấu cơm hầu hạ cả nhà.

Để ít bị đánh đập, ta xuống đồng làm việc cũng phải cõng theo đệ đệ sau lưng.

Thế nhưng, năm ta tám tuổi, một trận thiên tai đã nghiền nát mọi cố gắng của ta.

Đất đai khô cằn, dân chúng đói khát, ngay cả cỏ dại trước cửa cũng bị nhổ sạch.

Ngày nào cũng có t.h. i t.h. ể c.h.ế. t đói bị đào lên trộm xác.

Mẫu thân than thở khôn nguôi, còn tổ mẫu thì ánh mắt phát sáng khi nhìn về phía ta.

Đêm ấy, ta bị buốt tiểu mà tỉnh giấc, lặng lẽ đẩy cửa ra, lại nghe trong phòng vang lên tiếng thì thầm bàn bạc.

"A Ngưu nhà ta nặng năm mươi cân, còn đứa cháu nhà bà – Lê Lô, da bọc xương, chỉ có ba mươi cân, rõ ràng là nhà ta chịu thiệt!"

"Được thôi, đợi nấu chín rồi, ta đem đầu cháu trai của ngươi tặng cho ngươi, thế thì đâu còn lỗ nữa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!