Thời gian trôi qua, cho đến khi Lạc Thiếu Hạo tỉnh giấc cũng đã là một giờ sau. Thiếu Hạo quay sang gở cánh tay của Tần Tử Anh đang ôm mình ra, bước xuống giường, chỉnh lại nhiệt độ máy điều hòa cho bình thường rồi đi ra khỏi phòng.
Thư phòng Lạc Gia.
-[Mọi chuyện ở công ty sao rồi?]
- Lạc Thiếu Hạo đang ngồi ở bàn làm việc lạnh giọng hỏi người ở bên kia đầu dây.
-[Tất cả đều ổn. Mà nè, cậu nói về nhà lấy tài liệu mà sao lâu vậy? Bộ đang vui vẻ với em nào ở nhà hả?]
- Từ Chí Thành giọng hớn hở hỏi.
-[Cậu câm miệng ngay cho tôi.]
- Lạc Thiếu Hạo gắt lên, anh rất ghét cái kiểu nói đùa của Từ Chí Thành.
-[Làm gì mà ghê vậy anh bạn. Cậu không mau mang tài liệu lên đây. Hay là bọn tớ sẽ về hoặc là bọn tớ sẽ sang nhà cậu lấy tài liệu có được không?]
- vì ngày mai sẽ có một cuộc họp cổ đông nên Từ Chí Thành và Trần Hải Minh phải ở lại công ty phụ Lạc Thiếu Hạo hoàn thành một số hồ sơ quan trọng cho cuộc họp. Đã vậy mà Lạc Thiếu Hạo lại để quên tài liệu ở nhà nữa chứ.
-[Các cậu cứ về đi, mọi chuyện còn lại tôi sẽ lo, không cần phiền đến hai cậu nữa.]
- có vẻ hơi chột dạ, Lạc Thiếu Hạo nói nhanh rồi dập máy ngay, không để Từ Chí Thành có thể thắc mắc gì thêm nữa.
Lạc Thiếu Hạo gấp tài liệu đang xem lại, đứng dậy, bước vòng qua bàn làm việc rồi đi ra khỏi thư phòng.
Phòng ngủ của Hạo ca.
Tần Tử Anh giật mình tỉnh giấc, cô mở mắt ra nhìn lên trần nhà màu trắng, hình như nơi đây không phải là nhà cô thì phải. Tần Tử Anh bật ngồi dậy nhìn đồng hồ đang đeo trên tay, đã 8 giờ rồi ư. Nhưng... ở đây là đâu cơ chứ?. Một căn phòng xa lạ, nội thất bên trong căn phòng này rất đẹp và đều là những thứ đắt tiền. Màu chủ đạo của căn phòng này là màu đen, trắng và xám. Chỉ mới nhìn sơ qua thôi mà Tần Tử Anh đã cảm thấy lạnh rung cả người.
Tử Anh vén một góc mền lên rồi bước một chân xuống giường. Trời... mền, giường, cô vừa mới tỉnh dậy, Tần Tử Anh hốt hoảng nhìn xuống người của mình, phù... may quá vẫn còn quần áo. Tử Anh đứng dậy rồi đi ra khỏi phòng.
Cánh cửa vừa khép lại Tần Tử Anh đã nghe thấy một tiếng nói từ xa vọng lại.
-Tỉnh rồi đấy à!?
- Lạc Thiếu Hạo ung dung bước tới vừa đi vừa từ từ nói.
-Ơ... Chú là...
- Tần Tử Anh giật mình xoay người lại, nhìn người đàn ông trước mặc thắc mắc.
Cái gì mà chú cơ chứ!!! Đầu Lạc Thiếu Hại hiện đầy vệt đen. Trước mặt người khác anh chính là người đàn ông trẻ tài giỏi, vậy mà trước mặt Tần Tử Anh anh lại là một ông chú già. Thật là tức chết cô mà.
-Tôi chỉ mới 27 tuổi, không phải là ông chú già. Với lại tôi và cơ đã từng gặp nhau ở quán bar vài ngày trước, mới có mấy ngày mà cô đã quên tôi rồi sao.
- Lạc Thiếu Hạo chau mày, dõng dạc nói. Trong giới kinh doanh, Thiếu Hạo được mệnh danh là một trong những người đàn ông hoàng kim còn độc thân. Vậy mà, với Tần Tử Anh anh lại...
-Òhm... Thì ra chính là ông, ớ, anh. Vậy cho hỏi tôi đang ở nơi này là nơi nào vậy hả?
- Tần Tử Anh tròn xoe mắt nhìn Lạc Thiếu Hạo hỏi.
-Đây chính là nhà của tôi.
- Lạc Thiếu Hạo khoanh tay nhìn người con gái trước mặt nói.
-Tại sao tôi lại ở đây?
- Tần Tử Anh nhăn mặt thắc mắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!