Chương 5: Anh Chàng Điển Trai Bí Ẩn.

Lạc Thiếu Hạo quay trở về công ty với một mớ suy nghĩ hỗn độn, anh phải trừng phạt Tần Tử Anh mới được.

-[Thím Trương à?]

- Lạc Thiếu Hạo gọi điện thoại về nhà nói.

-[Dạ vâng, thưa thiếu gia gọi về nhà có chuyện gì không ạ?]

- thím Trương ân cần hỏi, bà làm quản gia ở đây cũng đã được 40 năm rồi, từ lúc ông chủ còn ở đây cho đến khi ông chủ giao toàn bộ tài sản và quyền hành lại cho thiếu gia.

-[Lập tức thông báo tuyển thêm người giúp việc ngay cho tôi.]

- Lạc Thiếu Hạo ra lệnh.

-[Nhưng thưa thiếu gia nhà chúng ta vẫn còn nhiều người giúp việc lắm mà.]

- thím Trương tò mò hỏi, ở nhà người giúp việc phải nói là dư luôn mới đúng, nhiều không đếm nổi, vậy mà thiếu gia lại đòi tuyển thêm, bà thật không hiểu thiếu gia đang nghĩ gì. Còn thêm một chuyện bất ngờ nữa, thiếu gia từ trước tới giờ không chưa bao giờ có ỳ kiến gì với người làm vậy mà bây giờ lại đòi tuyển thêm người giúp việc là sao?

-[Chuyện đó thím không cần phải quan tâm, thím chỉ cần thông báo tuyển thêm người giúp việc nhà là được, khi nào có người đến xin việc thì cứ liên lạc với tôi, nhớ đấy.]

- Lạc Thiếu Hạo dặn dò cẩn thận rồi dập máy, không để người kia có thể nói thêm điều gì.

-?...?...?

- thím Trương thật sự không hiểu nổi, thiếu gia tại sao lại muốn tuyển thêm người giúp việc cơ chứ?

Nhà trọ Thanh Sinh, phòng số 3.

-Tử Anh ơi, hay là chúng ta đi chơi cho đi, rủ thêm anh Gia Kiệt nữa, ngày mai rồi hãy đi kiếm việc làm, nha nha nha.

- Mạc Trường Hân nảy ra ý kiến.

-Nhưng mình không có tiền thì làm sao mà đi chơi chứ, huhuhu... Không chỗ ở nhất định, không tiền bạc, không gia đình, không việc làm thì làm sao mà mình có thể sống tiếp đây, huhuhu...

- Tần Tử Anh ảo não than thở, nhiều lúc cô cũng muốn chết đi cho xong, nhưng mà cô phải sống để thực hiện ước mơ của cô nữa chứ. Tử Anh thật không hiểu tại sao mọi thứ trên đời này đều phải mua bằng tiền, tại sao không có thứ gì là không thể mua được bằng tiền vậy...?

-Trời ơi, Tử Anh ơi là Tử Anh, cậu cứ nghĩ đi đâu vậy, tiền bạc không thành vấn đề, có gì thì cậu cứ mượn tớ nè, không sao đâu, không sao đâu. Vậy tớ đi gọi điện thoại cho anh Gia Kiệt nha.

- Mạc Trường Hân huýt nhẹ vào tay Tần Tử Anh một cái rồi cười nói.

-Ừ, vậy cũng được, thế cậu đi gọi điện thoại cho tiền bối đi.

- Tần Tử Anh khua khua tay ý bảo đi đi.

-[Alo, anh Gia Kiệt à, hiện giờ anh có rãnh không vậy?]

- Mạc Trường Hân nhất máy lên gọi cho Long Gia Kiệt.

-[Ừ, anh nè. Rảnh hả? À anh cũng đang rảnh nè, mà có chuyện gì không vậy em?]

- đâu dây bên kia, Long Gia Kiệt trả lời.

-[Tử Anh mất việc nên đang buồn, anh có muốn đi chơi với Tử Anh và em không?]

-[Ồh, thế à. Nếu vậy thì anh đi được.]

- Long Gia Kiệt hí hửng, cái gì chứ có Tần Tử Anh là Gia Kiệt đồng ý hết.

-[Vậy bây giờ anh qua nhà trọ của Tử Anh ngay đi, em và Tử Anh sẽ chuẩn bị, khi nào anh qua thì đi liền.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!