Chương 4: Bị Thôi Việc.

Chiều đến, Tần Tử Anh phải đến quán Coffee Candy để làm việc kiếm thêm tiền. Hôm nay, Tử Anh còn đi chung với Mạc Trường Hân và Long Gia Kiệt, vốn dĩ cô không định cho họ đi theo nhưng mà Mạc Trường Hân cứ làm trận làm thượng còn Long Gia Kiệt thì cứ ngồi lải nhải bên tai khiến Tần Tử Anh nhứt cả đầu nên cô đành chịu thua và dẫn họ đi cùng. Trên đường đi Mạc Trường Hân cứ chí chóe không ngừng.

-Tử Anh ơi, cái đầm đó thật đẹp, cậu xem nó có hợp với tớ không?

- Mạc Trường Hân dán mắt vào chiếc đầm xòe trong một cửa hàng bên đường còn tay thì cứ vẫy vẫy gọi Tử Anh.

-Ừ cũng được đó nhưng không hợp với cậu đâu. Thôi vậy cậu cứ đứng đó xem tiếp đi, tớ với tiền bối đi trước đây.

- Tần Tử Anh quay sang choàng tay Long Gia Kiệt giả vờ bước đi.

-Ê ê, đợi tớ với, tớ chỉ đứng xem một chút thôi mà cậu làm gì mà ghê vậy!?

- Mạc Trường Hân phồng má biểu tình khiến Tần Tử Anh và Long Gia Kiệt phải bật cười.

-Hahaha... nhìn mặt em trông như con heo ấy Trường Hân à.

- Long Gia Kiệt ôm bụng cười.

-Hahaha... đúng đúng đúng, con heo Trường Hân, lêu lêu.

- Tần Tử Anh chọc ghẹo Mạc Trường Hân rồi chạy đi trước. Trông cảnh tượng của ba người học thật là hạnh phúc giống như một gia đình vậy. Cùng lúc đó, một chiếc xe hơi đời mới, màu đen bóng loáng chạy ngang qua, trên xe còn mang theo một ánh mắt nảy lửa trông cực kì đáng sợ.

Chiếc xe màu đen đó chở ba người Lạc Thiếu Hạo, Từ Chí Thành và Trần Hải Minh. Lạc Thiếu Hạo vì đã nhìn thấy hình ảnh anh cho là chướng mắt ở trường ĐH Marry và biết được Tần Tử Anh làm ở quán Coffee Candy nên đã đến đây thu mua lại quán và đuổi việc Tử Anh cho hả dạ.

Lạc Thiếu Hạo bước vào quán và nhìn ngắm xung quanh. Nơi này thật là tầm thường, Thiếu Hạo chưa từng bao giờ đặt chân vào những nơi như thế này.

Mặc dù từ năm mười tuổi anh đã mất cả ba lẫn mẹ nhưng Lạc Thiếu Hạo chưa từng làm việc gì nặng nhọc cũng như chưa từng bước chân vào những nơi tầm thường, vì ba nuôi Thiếu Hạo không cho anh đi lung tung.

Lạc Thiếu Hạo mất ba mẹ từ năm mười tuổi, cuộc sống sau này của anh phải lam sao đây? Nhưng thật là may mắn cho anh, trong khi Thiếu Hạo đi đang đi lang thang ngoài đường thì tình cờ gặp phải ông

- Phan Ưng, một con người của giới hắc đạo, trùm xã hội đen nổi tiếng trong thế giới ngầm. Khi nhìn vào đôi mắt nâu sâu thẩm của Thiếu Hạo, Phan Ưng thấy được ở anh sự lạnh lẽo, sự tàn nhẫn và độc ác nên đã nhận Thiếu Hạo làm con nuôi và nuôi dưỡng, chăm sóc anh cho tới khi anh trưởng thành (19 tuổi).

Trong khoảng thời gian đó, ngoài việc đến trường đi học ra Thiếu Hạo còn đến khu luyện tập để rèn luyện bản thân và học võ, có khi anh còn đến công ty của Phan Ưng để phụ giúp cho ông, lúc bấy giờ công ty của Phan Ưng vẫn còn là một công ty nhỏ. Mãi cho đến khi Thiếu Hạo đã tốt nghiệp lớp 12 và đang học ĐH năm nhất ở Pháp, vào lần sinh nhật thứ 19 của anh, Phan Ưng đã tin tưởng và giao hết toàn bộ tài sản và quyền hành ở công ty cũng như ở bang hội cho anh.

Thiếu Hạo cố gắng hoàn thành sớm chương trình học ĐH ở Pháp, lập tức quay trở về để tiếp quản công ty và bang hội. Công ty từ khi được Lạc Thiếu Hạo điều khiển thì lại trở nên phát triển và thịnh vượng như ngày hôm nay, một công ty đứng hàng đầu thế giới, chứng tỏ tài quản lí của Thiếu Hạo tốt hơn Phan Ưng rất nhiều. Phan Ưng rất tự hào vì điều này, ông đã đào tạo ra một nhân tài.

Ban đầu, Lạc Thiếu Hạo có nghĩ cũng không dám nghĩ anh sẽ có được như ngày hôm nay. Và khi gặp được Phan Ưng, cuộc đời của Thiếu Hạo lại thay đổi một lần nữa, anh vừa xem Phan Ưng là ân nhân vừa xem là người thân duy nhất của anh. Lạc Thiếu Hạo luôn hiếu thảo và kính trọng Phan Ưng, tình cảm của hai người họ cũng rất tốt khiến mọi người không ai dám nghĩ Thiếu Hạo là con nuôi của ông.

Xin chào quý khách, xin hỏi quý khách muốn dùng gì ạ?

- người phục vụ trông thấy Lạc Thiếu Hạo thì đi lại hỏi.

-Tôi muốn gặp ông chủ của các người.

- Lạc Thiếu Hạo bước lại bàn rồi ngồi xuống, Từ Chí Thành và Trần Hải Minh cũng đi theo. Thiếu Hạo không màn gì tới câu hỏi của người phục vụ mà trầm giọng nói.

-Vâng, xin quý khách đợi một chút.

- người phục vụ nói rồi quay bước vào trong. Một lúc sau, một người đàn ông trung niên khoảng 45 tuổi bước ra.

-Cho hỏi quý ngài muốn gặp tôi có chuyện gì không ạ?

- Mạnh Dương, người đàn ông đó cũng chính là chủ quán Coffee mà Tần Tử Anh đang làm.

-Tôi muốn mua lại cái quán này của ông.

- Lạc Thiếu Hạo không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề chính.

-Xin lỗi ngài, chắc có lẽ tôi đã làm ngài thất vọng rồi, tôi không thể bán nó đi vì nó chính là tâm huyết của tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!