Chương 3: Bắt Gặp.

*Canteen trường ĐH Marry.

-Tử Anh à, chiều này tan học cậu đi shopping với tớ nha?

- Mạc Trường Hân khoác tay mình vào tay Tần Tử Anh cười nói rồi đi vào canteen.

-Cậu thật là, hôm qua mới đi bar về chưa đủ hay sao mà đòi đi shopping nữa chứ hả?

- Tần Tử Anh nhíu mày liếc mắt sang Mạc Trường Hân tỏ vẻ ngán ngẩm.

-Không có à, hôm trước ở bar cậu bị bọn du côn ăn hiếp nên đòi về sớm, cuối cùng mình cũng có được ăn chơi gì thỏa thích đâu.

- Mạc Trường Hân vừa nói vừa phòng má, chu môi khán nghị.

-Nhưng dù sao đi chăng nữa hôm nay mình cũng phải đi làm. Mình đã nghỉ một buổi rồi, không nên nghỉ buổi thứ hai đâu, ông chủ sẽ đuổi mình mất.

- Tần Tử Anh kéo ghế ngồi xuống, cô cũng rất muốn đi chơi với Mạc Trường Hân vì không muốn bỏ rơi cô bạn thân một mình, nhưng nếu Tử Anh thật sự nghỉ làm buổi hôm nay để đi chơi với Trường Hân thì không biết ông chủ cô sẽ xử lí cô như thế nào nửa đây, chắc cô sẽ bị đuổi việc mất thôi.

-Thôi, tớ cũng thông cảm cho cậu vì phải đi làm nuôi bản thân. Đành phải đợi tới bữa khác vậy.

- Mạc Trường Hân ánh mắt thông cảm nhìn Từ Tử Hàn, tay vỗ nhẹ trên vai bạn thân mình. -Y, đó có phải là Long học trưởng không vậy? Nhìn anh ấy đẹp trai thật đó, thật là đáng ngưỡng mộ!?

- Mạc Trường Hân vừa kéo ghế ngồi xuống vừa đẩy mắt sang hướng khác thì bắt gặp hình ảnh của Long Gia Kiệt

- một đàn anh trong trường và còn là hội trưởng hội học sinh trường cô nữa.

-Ừ, phải đó. Long tiền bối thật là có tài, những bản vẽ của anh ấy đều rất đẹp nha.

- Tần Tử Anh nghe vậy thì liền đưa mắt nhìn sang, cô cũng là một trong những người rất hâm mộ Gia Kiệt.

Long Gia Kiệt là một mà có biết bao nhiêu người mơ ước được trở thành bạn gái anh. Gia Kiệt không những đẹp trai, dễ thương, học giỏi mà tính tình còn hòa đồng, vui vẻ. Anh còn là đại thiếu gia của nhà họ Long nhưng không hề tỏ ra kiêu ngạo và được biết bao nhiêu người ái mộ. Một người như Long Gia Kiệt thì luôn là tâm điểm của mọi người, vì vậy khi Gia Kiệt vừa bước vào canteen là mọi ánh mắt liền đổ dồn về phía anh, trong đó bao gồm luôn cả ánh mắt của Mạc Trường Hân và của Tần Tử Anh.

Tần Tử Anh rất ngưỡng mộ Long Gia Kiệt vì những bản vẽ thiết kế của anh trên vi tính hay trên giấy tất cả đều rất đẹp, độc đáo và sáng tạo. Tử Anh ước gì sau này cô cũng sẽ có những bản vẽ thật đẹp và sáng tạo giống như Gia Kiệt. Cô cũng rất muốn đi theo anh học hỏi, nhưng cuộc đời không như người ta mong ước, Tần Tử Anh không tiền bạc, không gia đình, không địa vị thì làm sao mà dám cả gan đến gần Long Gia Kiệt mà hỏi han, chỉ sợ những người khác dóm ngó và dị nghị. Tử Anh không sợ gì cả nhưng chỉ sợ người ta nói cô đeo bám Gia Kiệt vì địa vị, vì tiền bạc gia đình Gia Kiệt, cô cũng biết như vậy nên không bao giờ dám lại gần anh, xem Long Gia Kiệt như người ngoài hành tinh mà tránh xa.

Nhưng đối với Long Gia Kiệt, vài lần đầu tiên anh cũng cảm thấy là lạ, cũng rất muốn hỏi xem có chuyện gì nhưng khi bước được vài bước đến gần thì Tần Tử Anh đã cao chạy xa bay mất tiêu. Cô bé này thật là đáng yêu nha, tại sao lại sợ anh đến gần đến như vậy cơ chứ. Nhưng dạo gần đây thì có chuyển biến tốt hơn rồi, Tần Tử Anh không còn tránh xa Long Gia Kiệt nữa mà còn ngồi lại cùng Mạc Trường Hân để nói chuyện với anh, nhưng Tử Anh chỉ hỏi Gia Kiệt toàn là những câu có liên quan đến ngành thiết kế mà cô và anh đang học chứ không nói gì thêm.

Thì ra là Tần Tử Anh chỉ xem Long Gia Kiệt là tiền bối mà để học hỏi, nhưng đối với Gia Kiệt thì khác. Anh luôn có một cảm tình nào đó với Tử Anh, dường như cái tình cảm mà Long Gia Kiệt dành cho cô nó lớn hơn mức tình cảm bạn bè rất nhiều và đó có lẽ chính là yêu. Và Gia Kiệt biết rằng càng tiếp xúc với Tần Tử Anh, anh càng cảm thấy yêu cô hơn.

Khi nhìn thấy Tử Anh vui thì Long Gia Kiệt cũng vui, còn khi thấy cô buồn thì Gia Kiệt cũng buồn không khác gì cô. Nhưng anh lại không dám tỏ tình với Tần Tử Anh, việc gì Long Gia Kiệt cũng có thể làm nhưng chỉ có mỗi việc này thì Gia Kiệt không thể làm, ai cũng có một mặt yếu và điều này chính là mặt yếu của anh.

Có đôi lúc Long Gia Kiệt cũng tự hỏi tại sao ông trời lại không cho anh cái mạnh dạng để tỏ tình với Tử Anh. Thôi kệ, cứ để tình cảm như thế này có lẽ sẽ tốt hơn khi Long Gia Kiệt tỏ tình, nhỡ mà cô không đồng ý qua lại với Gia Kiệt mà còn tránh xa anh hơn thì khổ cho anh lắm. Phải khó khăn lắm Long Gia Kiệt mới có thể tiếp cận và nói chuyện được với Tần Tử Anh, nếu Tử Anh mà tránh xa Gia Kiệt thiệt thì anh thật sự khôn biết phải làm sao.

Chào Tử Anh, chào Trường Hân.

- Long Gia Kiệt vừa nói vừa kéo ghế ngồi xuống rồi nở một nụ cười thật tươi làm biết bao người ngất ngây, phải rồi lúc anh cười nhìn trông rất đẹp và lãng tử nữa mà.

-Em chào anh.

- Mạc Trường Hân vui vẻ đáp lại, cô rất mến Long Gia Kiệt vì anh rất đẹp trai nhưng Trường Hân không thích Gia Kiệt vì trong lòng cô đã có sự hiện diện của một nam nhân khác.

-Chào tiền bối.

- Tần Tử Anh cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười của cô thật trong sáng làm Long Gia Kiệt không biết phải trả lời thế nào. Hai bên má Gia Kiệt ửng hồng lên trông rất đáng yêu. Một lúc sau, anh mới lấy lại tinh thần bình thường.

-Em không cần phải khách sáo như vậy đâu.

- Long Gia Kiệt lấy lại bình tĩnh nói.

Những biểu hiện này của Long Gia Kiệt đều không qua khỏi mắt của Mạc Trường Hân. Trường Hân đã biết Gia Kiệt yêu thích Tần Tử Anh từ lâu rồi, nên cô cũng chẳng dám có ý đồ gì với anh nữa. Thật ra ngay từ đầu, Mạc Trường Hân thật sự cũng có chú ý đến Long Gia Kiệt nhưng khi thấy anh đã để ý đến Tần Tử Anh thì ngay lúc đó Trường Hân đã bỏ cuộc. Cũng vì lúc đó trong trái tim không có hình bóng của ai, nên khi Mạc Trường Hân vào bar cùng với Tần Tử Anh và gặp 'người đó' ở bar thì trái tim cô lại rung động một lần nữa. Dường như hình ảnh của 'anh' đã in sâu vào tâm trí của Mạc Trường Hân từ lúc nào. Cô luôn mong ước sẽ có một ngày cô được gặp lại 'anh'.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!