*Lạc Gia.
-Thật không ngờ nha. Thiếu Hạo à, cậu thật là lạ đó. Sao không giống như những lần trước vậy, cho người xử lí cô ta cho tốt để cô ta không còn đi dụ giỗ đàn ông khác nữa.
- Trần Hải Minh vừa nói vừa choàng tay qua vai Lạc Thiếu Hạo nhưng khi bắt gặp ánh mắt chết chốc của Thiếu Hạo thì liền rút tay lại.
-Cậu thật là không biết sống chết gì hết, còn giám đi chọc giận Thiếu Hạo. Cậu phải nói là Hạo ca của chúng ta có lẽ đã động lòng với cô gái đó rồi thì đúng hơn. Hehehe...
- Từ Chí Thành cười cười nói nói mà không biết rằng gần anh đang có một ngọn núi lửa sắp phun trào.
-Hai cậu câm miệng hết cho tôi. Từ khi nào mà các cậu lại trở nên thích soi mói đời tư của người khác như vậy.
- Lạc Thiếu Hạo rống to làm tiếng cười của Từ Chí Thành im bặt, căn phòng khách trở nên im lặng hơn. Một khi Lạc Thiếu Hạo đã tức giận thì ai cũng phải sợ. Ánh mắt Thiếu Hạo bây giờ chỉ còn lại là một tia chết chốc. Anh quay sang tên cận vệ đang đứng im re bên cạnh ra lệnh.
-Cho người điều tra thông tin về người phụ nữ đã đụng trúng tôi ở bar Black ngày hôm nay, tôi muốn sáng ngày mai phải có kết quả.
-Tuân lệnh.
- tên cận vệ cuối đầu nhận lệnh rồi quay người đi hoàn thành nhiệm vụ mới.
-Này, cậu sẽ xử lí cô ta như thế nào vậy?
- Từ Chí Thành tò mò hỏi, một người xinh đẹp như Tần Tử Anh mà để rơi vào tay Lạc Thiếu Hạo thì thật là uổng phí. Nói gì thì nói, Lạc Thiếu Hạo anh có bao giờ biết "thương hoa tiếc ngọc" là gì đâu.
-Điều đó cậu không cần phải biết.
- Lạc Thiếu Hạo lạnh giọng nói rồi xoay người bước đi lên lầu.
-Bây giờ các cậu về hết đi.
- Thiếu Hạo dừng bước lại nói rồi đi tiếp, không hề ngoảnh mặt lại xem thái độ của hai người kia ra sao.
-Cậu ấy thật là lạ, chẳng lẽ chỉ vì cô gái kia mà lạnh nhạt với chúng ta hay sao. Đúng là lòng người khó hiểu. Thôi chúng ta cũng về đi.
- Trần Hải Minh vò đầu cảm thán rồi xoay người khoác vai Từ Chí Thành bước đi ra khỏi Lạc Gia
Thư phòng Lạc Gia.
Lạc Thiếu Hạo ngồi trước bàn làm việc, tay vừa phê duyệt công văn tay vừa lướt nhẹ trên bàn phím máy vi tính trong cực kỳ quyến rũ. Xung quanh anh toàn là một màu đen lạnh người, chỉ còn lại ánh đèn của máy vi tính và đèn bàn làm việc.
"Renggggg... Renggggg..."
- tiếng điện thoại của Lạc Thiếu Hạo vang lên phá tan bầu không khí im lặng.
-Có chuyện gì.
- giọng Thiếu Hạo lãnh đạm trả lời điện thoại.
-Thưa bang chủ, chuyến hàng lần này của chúng ta đã bị bọn Long Gia cướp sạch rồi ạ.
- người đầu dây bên kia bẩm báo.
-Tại sao lại như vậy? Tôi nuôi các người để các người làm mất hàng của tôi à? Các người có cho người canh gác kỹ không vậy?
- Lạc Thiếu Hạo
lạnh giọng quát lớn vào điện thoại.
-Dạ thưa bang chủ, bọn họ tấn công chúng tôi với số người rất đông nên chúng tôi không kịp trở tay ạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!