Chương 12: (Vô Đề)

Dùng bữa sáng xong, Tần Tử Anh sẽ được Lạc Thiếu Hạo đưa đến trường. Cô nhìn xuống đồng hồ đeo trên tay, cũng đã 7 giờ rồi, 7 giờ rưỡi là trường cô vào học nếu không mau đi thì Tần Tử Anh sẽ bị trễ học mất.

-Lạc thiếu à, chúng ta có thể đi được chưa vậy?

- Tần Tử Anh e dè hỏi.

-Cô vừa gọi tôi là gì?

- Lạc Thiếu Hạo chau mày hỏi lại. Không phải chứ, Tần Tử Anh vừa gọi anh là 'Lạc thiếu', sao mà xa cách qua vậy. Chẳng lẽ đối với cô, anh cũng không bằng một người bạn mới quen nữa à.

-Ờ... là Lạc thiếu đó. Bộ có vấn đề gì sao?

- Tần Tử Anh ngây người, mở to mắt trả lời. Gì chứ, có phải cô đã gọi sai rồi không.

-Từ nay về sau, gọi tôi là Thiếu Hạo.

- mắt của Lạc Thiếu Hạo tối sầm lại, anh lãnh đạm nói. Phải dạy lại cho Tần Tử Anh cách xưng hô với anh mới được, nghe mà bực mình.

-Hả?

- Tần Tử Anh đơ mặt hỏi lại. Tại sao cô phải gọi Lạc Thiếu Hạo như vậy chứ, nghe có vẻ không quen tai cho lắm với lại... cách xưng hô này cũng hơi thân mật.

-Tôi nói cô không nghe rõ sao!?

- mặt trở nên tối đi vài phần, Lạc Thiếu Hạo lạnh giọng nói.

-A có mà, nghe rất rõ.

- Tần Tử Anh lạnh cả sồng lưng, cô nuốt xuống một ngụm nước bọt rồi rụt rè trả lời. Phong thái này của Lạc Thiếu Hạo thật là khiến cho người khác phải kinh sợ.

-Vậy thì gọi thử xem.

- tiếp tục lạnh lùng, Lạc Thiếu Hạo nói.

-Ơ... Thiếu,... Hạo...

- Tần Tử Anh không dám cãi lại liền nghe theo mà tuân lệnh.

-Tốt! Đi thôi.

- Lạc Thiếu Hạo đứng phắt dậy, tay với lấy chiếc áo vest khoác ngoài đang đắp trên thành ghế rồi bước ra khỏi ngôi nhà. Tần Tử Anh thấy vậy cũng lẽo đẽo đi theo phía sau lưng anh.

Vừa bước ra sân vườn, một chiếc xe ô tô Ferrari màu đen, bóng loáng, kiểu dáng và thiết kế rất tinh xảo đã đợi sẵn ở đó.

Lạc Thiếu Hạo đi lại gần mở cửa xe để Tần Tử Anh vào trong rồi anh mới ngồi vào. Ở trong xe, đã có một người tài xế ngồi chờ sẵn ở đó.

-Thưa ông chủ, chúng ta vẫn đến công ty như thường ngày ạ?

- người tài xế lên tiếng hỏi khi anh trông thấy Tần Tử Anh ngồi vào xe, theo anh biết thì ông chủ của anh không bao giờ mang theo bất kì một người con gái nào đến công ty cả.

-Không, chúng ta đến trường ĐH Marry trước.

- Lạc Thiếu Hạo nói. Đúng như người tài xế nghĩ, Lạc Thiếu Hạo không bao giờ mang phụ nữ đến công ty.

Chiếc xe ô tô từ từ lăn bánh, suốt cả nửa đoạn đường không ai nói với ai một tiếng nào. Đột nhiên Tần Tử Anh quay sang đưa tay nắm lấy tay áo của Lạc Thiếu Hạo và nhìn anh với đôi mắt long lanh.

-Chuyện gì?

- Lạc Thiếu Hạo hỏi nhưng mắt vẫn không thèm nhìn đến Tần Tử Anh một lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!