-Tử Anh à, chiều nay đi chơi với tớ không ?
- Mạc Trường Hân ngỏ lời mời với Tần Tử Anh.
-Không được rồi, chiều nay tớ phải đi làm thêm nửa.
- Tần Tử Anh từ chối, cô không biết làm sao được cô còn phải đi làm thêm vì Tần Tử Anh đâu có giàu như Mạc Trường Hân.
-Sao vậy, đi đi mà, tớ chỉ có một mình cậu là bạn thân thôi, cậu không đi với tớ thì chẳng ai đi với tớ cả, tớ sẽ buồn lắm đấy, tớ sẽ giận cậu luôn cho coi. Huhuhu...
- Mạc Trường Hân giở chiêu cuối ra nài nỉ Tần Tử Anh.
-Thôi được rồi, chỉ một lần cuối thôi đấy nhé.
- Tần Tử Anh bất mãn nhưng đây là lần đi chơi cuối cùng mà, chắc cũng không sao đâu.
-Yeahhh... Vậy tối nay 7 giờ tớ sang đón cậu nha. Thôi tớ về trước đây.
- Mạc Trường Hân hớn hở chạy về trước để chuẩn bị cho buổi đi chơi tối nay.
7 giờ tối, Bar Black.
-Nè Tử Anh à, cậu đi nhanh nhanh một chút có được không vậy ? Đây là lần cuối cùng cậu được đi chơi đêm với tớ đó. Sang tuần sau là tớ bị cấm túc ở nhà luôn rồi. Phải tranh thủ thời gian chứ.
- Mạc Trường Hân nói rồi cầm tay Tần Tử Anh lôi vào trong.
-Ừ, tớ biết rồi. Ủa nơi này là đâu mà sao tối quá vậy ? Lại ồn nửa chứ ?!
- Tần Tử Anh mặt nhăn mày nhíu tỏ vẻ khó chịu vì chưa bao giờ cô đến nơi này làm cô nhức nhói cả đầu.
-Đây là bar đó, cậu chưa đến nơi này bao giời dĩ nhiên là không biết rồi. Thôi cậu đợi mình ở đâu một chút nhé để mình đi lấy phòng, nhớ là không được đi lung tung đấy nhé.
- Mạc Trường Hân dặn dò Tần Tử Anh rồi biến đâu mất tiêu.
Tần Tử Anh đứng dựa vào quày nhìn xung quanh, nơi đây chỉ có một màu đen thui cùng với những ánh đèn lập lòe. Bỗng nhiên có một đám thanh niên bước lại.
-Nè, mỹ nữ có muốn đi chới với tụi này không? Hé hé hé
- tên cầm đầu đưa tay lên sờ vào một bên má của Tần Tử Anh rồi cười một cách đê tiện.
-Làm ơn tránh ra chỗ khác giùm đi.
- Tần Tử Anh nhăn mày rồi dùng tay gạt tay của tên đó trên mặt mình.
-Ê, làm gì mà khó chịu vậy hả, chẳng lẻ tụi này không có xứng để đi em đi chơi chung sao?
- tên đứng bên cạnh tên cầm đầu định nhào lên ôm Tần Tử Anh nhưng cô đã nhanh chân hơn né sang một bên để tránh cái ôm của tên đó.
-A
- Tử Anh va vào ghế, té sang một bên và vô tình đụng phải một người đàn ông cao to đang bước tới rồi ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh ngắt.
Lạc Thiếu Hạo nhìn người phụ nữ vừa đụng vào mình và đang ngồi dưới sàn. Chân mày nhíu lại, ánh mắt anh lạnh lẽo, xem cô cũng giống như bao người phụ nữ khác, đang gây sự chú ý của anh. Từ Chí Thành đang đứng bên cạnh cũng phải mỉm cười :
-Lại có một người nữa muốn gây sự chú ý với Hạo ca của chúng ta đây mà.
-Nhưng người này không tệ nha, ngũ quan trông cũng rất là xinh đẹp mà.
- Trần Hải Minh một tay gác lên vai Từ Chí Thành cười nói. Theo Trần Hải Minh cảm nhận thì cũng không tệ nha, nhưng đối với Lạc Thiếu Hạo thì khác, luôn luôn ghét những người phụ nữ vây quanh mình và đặt biệt là những người phụ nữ đã từng cố tình chạm vào người anh thì anh sẽ làm cho họ khó mà có thể sống yên lành được, không biết đối với cô gái này Lạc Thiếu Hạo có làm gì không đây?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!