Chương 9: (Vô Đề)

Quán rượu này khác với quán bar, có phần giống mấy quán rượu trong phim truyền hình cổ trang. Nó không lớn, chỉ có hai mươi mấy mét vuông, có điều kệ khá cao, cả quán đều nồng mùi rượu. Trong quán không sáng lắm, chỉ có một bóng đèn nhỏ treo trên giá gỗ, công suất cũng không cao, vô cùng mờ tối.

Sàn nhà và ngoài đường giống nhau, đều lót đá xanh. Trên băng ghế dài đặt dãy bình rượu lớn màu đen sẫm, trên đó dán giấy viết tay tên từng loại rượu khác nhau: rượu hoa quế, rượu nếp, rượu mơ, … kiểu dáng phong phú, trên hũ rượu đều có đồ mở nắp, rất tiện cho việc rót rượu.

Thành Vân nhìn qua nhìn lại, gõ lên hũ rượu, nói vọng vào bên trong: "Có ai không?"

Chỉ chốt lát sau, trong nhà có  tiếng động, một người phụ nữ hơi béo đi ra. Chị ta mặc bộ đồ ngủ thật dày, tinh thần hăng hái.

Thành Vân cười nói: "Đóng cửa rồi à?"

"Vẫn chưa." – Dường như chị chủ quán không ngờ giờ này vẫn có khách, hơi kinh ngạc – "Hai người muốn mua rượu à?"

Thành Vân hỏi: "Uống ở đây được không?"

"Dĩ nhiên được rồi."

Thành Vân nhìn quanh một vòng, nói: "Nhưng ở đây không có chỗ ngồi."

Bà chủ lập tức lấy hai chiếc ghế nhỏ từ trong góc tường, đặt ở cửa, cởi mở nói: "Có thể ngồi rồi."

Thành Vân cười khanh khách: "Rượu chị bán thế nào?"

"Cô muốn mua bao nhiêu?"

"Mỗi thứ một chút được không?"

"Được chứ." – Bà chủ mang đến một ly nhựa sử dụng một lần – "Một ly bảy đồng, có điều nếu cô uống nhiều loại thì rất dễ say."

"Không sao đâu." – Thành Vân nhận lấy  ly, nói – "Vậy đi, mỗi ly tôi uống một loại rượu, lúc chúng tôi uống xong thì chị đến tính tiền."

Chị chủ là một người dễ chịu, cũng không so đo cái gì: "Được, hai người uống đi, đến lúc uống xong gọi tôi là được."

Sau khi chị chủ trở vào trong, quán rượu chỉ còn lại Thành Vân và A Nam. A Nam nhìn ly nhựa trong tay cô, nói: "Rượu này ngấm rất chậm."

Thành Vân cầm ly đi đến dãy hũ rượu: "Thích loại nào?"

"…" – A Nam nhìn bóng lưng cô nói – "Rượu nếp."

Thành Vân cầm hai ly, rót đầy rượu nếp rồi đưa A Nam một ly.

A Nam nhìn ly rượu trong tay: "Tôi nói thật đấy, rượu này ngấm chậm lắm."

Khi anh ngẩng đầu lên  lần nữa, Thành Vân đã uống hết ly rượu.

Bởi vì đột nhiên nóng lạnh đan xen, Thành Vân nhắm chặt mắt, hít vào một hơi thật sâu. Hai tay cô cầm ly nhựa, vì tạng người gầy nên ngón tay của Thành Vân trông rất thon, đầu móng dũa nhọn, gọn gàng lại sắc bén. Không biết có phải do ảnh hưởng của rượu hay không, khi cô mở mắt ra, đôi mắt như giăng một lớp sương mỏng.

Thành Vân nhanh chóng hóa giải độ rượu, lắc lư chiếc ly với A Nam: "Uống đi."

A Nam ngơ ngác nhìn cô, đến tận khi cô nói uống đi anh mới cúi đầu nâng tay lên uống một hơi cạn sạch. Dòng rượu nồng khiến anh cũng nhíu mày, thư giãn trong chốc lát mới khôi phục lại nguyên trạng.

Liếc nhìn qua, Thành Vân đang lẳng lặng nhìn anh, ánh mắt mang theo một chút lười nhác và hơi hơi lạnh nhạt.

"Có muốn nếm thử loại khác không?" – Thành Vân quay đầu, lấy hai ly rượu đã cạn của hai người đổi hai ly mới, lại cúi đầu xem nhãn trên vại rượu – "Anh đã từng uống loại nào nữa?"

"Từng uống hết cả rồi."

Thành Vân quay đầu: "Từng uống hết cả à?"

"Ừ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!